Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
Tàn canh ♦ Mộng du
Thời gian rắc vào không trung lân tinh thinh lặng
Lốc cốc gõ—nhịp phím mải mê
Kí tự phát sáng khoảng trắng ẩn ngôn
Mộng du gom màu
Rải đầy lối
Tôi Kiếm Chuyện Gây Sự Với Cả Thế Giới
rất ít khi tôi hài lòng
tôi luôn phiền muộn và rắc rối
có khi tôi tưởng mình là cả thế giới
khi thọc một ngón chân vào ngôn ngữ thế giới
thật ra thế giới không biết gì tôi
hackerrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrr
ta
hacker
biệt danh BỌ HÚC
sập sập sập
web, mail, blog
Chuông đêm
Ta rủ chiều dài hẹn
Một buổi ồn hơn đô thị rục xương
Bản đàn thủng tai lồi mắt
Một diệu kỳ mang danh phản trắc
Và khoái cảm lộ hình giữa tiếng sủa thuê
Những bài tập viết của tôi – phần II
Còn Nĩnh với Ngần thì vật mình lên xác mẹ. Lũ nó đau lòng không giống người khác. Mẹ sống cũng đau. Mà chết cũng đau.
Dân làng Dầm đi đưa ma, vừa đi vừa rỉ tai nhau:
– Chết no hơn sống thèm là thế.
Chỏng gọng ♦ Tìm em trăng lầm lỗi
Mặt trời nhìn chòng chọc
Anh
chòng vòng
chỏng gọng
Chóng vánh em chót vót
Run trên cành lá chết
mùa đông lộng lẫy giá băng
rơi lạnh lùng tuyết trắng
xuống
cặp vú đàn bà
thèm nắng
Những Mẩu Chuyện Cho Gái Trinh
tôi ao ước trở thành ma sơ
kết hôn với Giêsu
người không có dương vật.
Hoặc làm mẹ Maria
cũng không tệ.
Những bài tập viết của tôi – phần I
Cách đây không lâu, khi sắp xếp lại tủ sách cũ, tôi vô tình tìm thấy những bài tập chính tả của mình ngày ấy được cuốn chung trong số vở tuồng do cha tôi chép. Đọc lại những bài tập viết ấy mới hay đây là câu chuyện tình khá lý thú, có liên quan đến đất đai sông núi quê tôi. Mẹ tôi đã ngắt truyện ra từng đoạn để đọc cho tôi chép.
Ghi ở khúc McFadden, Bishop, OC
sài gòn của những cuốn sách treo ngon trên vỉa hè
bạn đứng đó và đi quanh
chẳng một anh tiên tri nào
báo động sớm ngày sẽ vất chụm lửa hủy diệt
Mê cung bói toán
Có lần em nói đường chỉ tay mình dẫn đến ngã ba con đường: nổi tiếng trong văn học, tù tội vì máu nổi loạn chính trị hay giàu có với nghề kinh doanh thời trang.
Và anh thấy âm điệu bài thơ văn xuôi ngoằn ngoèo dẫn vào tuyệt lộ khi bàn tay xương xương giơ lên đánh nhịp.
Tựa
nắng tựa vào chiều. Thu tựa vào lá. Chúa tựa vào Đức tin. Nhân dân tựa vào lịch sử
lịch sử mang bao nhiêu khuôn mặt? Trát phấn tô son. Xanh xanh đỏ đỏ. Khi mờ khi tỏ. Méo mó
Chiếc bè
Ông tôi bảo, “Có kẻ sẽ nói dối với cháu, họ sẽ đổ thừa cho chiến tranh. Ông không nói dối cháu. Chẳng ăn nhằm gì tới chiến tranh hết mà chỉ liên hệ tới bộ quân phục ông mặc trên người.
Ám thị
Sau này, bên mép rìa ký ức sâu hun hút, tôi thấy em tự tan vỡ ra thành từng mảnh trong ráng chiều hoang dại. Lắm khi tôi thấy em hóa thân vào đám mây trắng lang thang trên đồi cao. Một lần duy nhất em hiển hiện mờ ảo qua cơn mưa lất phất. Đó là lý do giải thích nụ hôn em luôn ngọt ngào, đầy khiêu khích.
Anh đồng nát và chị hàng xén
tôi đói những con đường
gõ leng keng câu thơ
qua đầu làng cuối bãi
mua những mảnh vỡ người
cho vào quang gánh một đời tôi
Bài thơ cho tháng mười
tháng mười, lang thang về miền núi
thấy hồn dậy lên cơn bão
thung lũng vàng chở sương về thành phố heo may
và bỗng nghe ký ức lăn tròn
trên con đường vội vã
Hồn hoa dại
Nhưng những ai đã từng sống ở vùng quê Quảng Nam, mỗi khi đi trên con đường làng nhiều bụi rậm hay đi dọc theo những con đường đất ven đồi vào lúc hoàng hôn đều không thể nào quên được mùi hương thơm ngát đến lạ lùng của một loại hoa dại xen lẫn vào hương quê : hương dủ dẻ.
Thả trôi
bám vào lềnh bềnh vỉa hè
những bộ xương người cúi xuống nâng ly
bám vào phù hoa
những bộ xương người cúi xuống nâng bi
Kẻ phản bội ♦ Tìm
Kẻ phản bội căm ghét người đàn bà hắn yêu
Trả thù bằng cách cắm phập những mũi tên nhọn
hoắt sâu liên tục vào làn da mỏng mảnh hương
bằng sự man rợ của âm thanh và tiết tấu
Lót dạ
Ráo hoảnh giọt mưa trôi nhà
Giấc mơ lót dạ bập bềnh
Vội chi những tràng cười lót dạ
Ta chìa cái lót dạ cho em
Tự do lót dạ
Sao Hôm
Có lần anh nói về những móc ngoặc, chia chác. Tôi như thấy một phần phúc lợi của dân nghèo nằm trong từng viên gạch của căn nhà ba Sơn. Sơn gắp thức ăn cho tôi. Có nhiều loại thức ăn khá cầu kỳ, lạ miệng và ê hề. Tôi chỉ nếm mỗi thứ một ít đã đủ no. Tôi nghĩ đến những trẻ em ăn mày ăn nhặt dọc các hàng quán ven biển.
lũ lụt miền Trung
thứ gì trôi được thì trôi
cứ theo củi ván mà xuôi theo dòng
lênh đênh người hỏi buồn sông
năm nào cũng lũ mà không chán à
Lời người đưa đò
theo tôi những “thằng chữ” mang tính lịch sử cận đại việt
nổi lềnh bềnh trên mặt nước bao lâu nay chúng đã mục ruỗng mà những tay từng đi đi
về về [chơi]
trên sông / những tay đang đi trên sông
Về quê
Bình yên và lặng lẽ. Khu vườn trái cây sai oằn trái chín
Trăng rằm chiếu rọi giấc mơ đìu hiu
Thong thả chuông chùa buông bên sông
Gương mặt ông nội bình thản đón tôi về từ giã
profile
những thiên hà đang giãn ra xa lắc
vuốt thẳng nắm dây thần kinh
có 0001 người thấy bài này xài được
có 0100 người không thích bài này

Bình Luận mới