Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
trích 3.3.3.9 [những mảnh hồn trần]: Chương 16
Trên thực tế người ta còn dùng bao cao su cho nhiều việc khác như buôn lậu ma túy, chứa các mẫu đất thí nghiệm… Trong các gulag (trại lao động) ở Nga Xô cũ người ta còn dùng nó để mua rượu lậu, mỗi cái bao có thể chứa tới 3 lít. Còn muốn thám hiểm vùng Amazon…
liễu và đá ♦ hoa ơi hãy đến
hãy đến cùng tôi hoa ơi
hãy đến
tôi mở tung cánh cửa ngực mình
trái tim tôi
chiếc bình thấm đẫm
Lời hải đăng ♦ Consommer et mourir
biết mình không có khả năng
làm phiền đến bất cứ giấc ngủ nào
câm lặng
trước thăm thẳm trùng khơi
tôi hình dung
Rồi không gian hoàn toàn yên tĩnh
Không có gì là chắc chắn. Mọi thứ có thể hoàn toàn đảo lộn. Thậm chí chúng có thể rối tung lên. Dây sẽ đứt và bọn chúng sẽ cười vào cái mũi thối của tôi. Vấn đề là ở sợi dây tôi lựa chọn. Nó phải bền và đủ độ trơn cơ bản. Khi chiếc ghế dưới chân đổ xuống là mọi thứ được định đoạt.
Tôi cần một không gian yên tĩnh.
Ngày còn im tiếng lá
Ngày còn im tiếng lá
Giữa bốn bề không buổi chiều và ban mai
Tôi vẽ lên bàn chân nét thời gian đặc quánh
Đóng dấu vào khuôn hình mặc định
Sự lạnh lùng
Chiều ở sông Hàn
trong phiên xử một dòng sông
tôi ngồi lại bên bờ
như một người làm chứng
phiên toà của muôn đời phán xử cuộc hiến thân
trích 3.3.3.9 [những mảnh hồn trần]: Chương 1
Nói chung là hầu như toàn bộ hệ thống các em tiếp viên nhà hàng ở Việt Nam đều vứt đi cả. Chúng nó phục vụ như thể đuổi khách đi vậy. Các bạn nước ngoài của tôi cũng đều nói với tôi thế. Nghe vậy tôi bảo họ là ở Việt Nam có thế các em ấy mới đi làm tiếp viên. Nếu không thì các em nó đã đi làm việc khác oai hơn.
Ngập trăng
có thể là thỏ ngọc hoan hỉ nhảy xuống tử cung mẹ
có thể là hằng nga tìm về bầu nước ối ấm áp
có thể là vợ thằng cuội dại khờ đái lên gốc cây thuốc
lại cũng có thể là con lưu nguyệt thu ngàn năm trôi
Nguyệt ♦ Ngậm vú và ngậm tăm
Niết bàn, và phố phường
Ngậm vú, và ngậm tăm
Tiếng hát của người câm . . .
Ngồi bên mộ dì ghẻ
Thằng bé giặt ký ức
Lại sự cố nhức đầu
trong ánh sáng lờ mờ của ngọn đèn đường hắt vào
phải cố lắm mới xác định được
tôi nào tôi thật / tôi nào tôi khác
bằng không nhìn
tôi chả khác rùa dưới hồ gươm
Nhớ Hoàng hoa tửu
Ở thành phố lớn, nơi mà ngay cả vầng trăng cùng trên cao cũng trở nên lạc lõng giữa những tòa nhà cao tầng, con người gần như bị cắt đứt hẳn với thiên nhiên, nên người ta phải bày ra non bộ để làm thành sơn thủy, treo tranh tứ bình để tìm lại bốn mùa. Đó có lẽ cũng là cách di dưỡng tính thần để tâm hồn bớt đi sự chai sạn…
Định nghĩa lại
Bán nước công khai
Đích danh gọi là bán nước
Bán nước lén lút với nhân dân
Là buôn lậu Tổ Quốc mình
Offline
Nàng thường nhắn tin lúc 2h sáng
2h sáng
Không sớm không muộn
Sau một cuộc gọi nhỡ
– Anh ơi, em nhớ anh, nhớ anh, em muốn anh…
nàng. những kẻ. và tôi ♦ Ra cái . . .
bầy trẻ nhỏ hết vui đùa trên những tuyến đường ray
con tầu bỏ đi khứ hồi ga lạnh
những kẻ tự xưng văn chương tiền liệt
đánh bóng lẫn nhau buổi trưa nắng chan
Tôi đội lên đầu (1), Tonton René
Không có thanh niên nào uể oải từ một tiệm nhảy mới ra và ngáp ngắn dài, không có thiếu nữ mắt quầng ngồi chăm chú đọc Barthes, Bourdieu hay là Baudrillard (câu gợi chuyện làm quen trong trường hợp này là “Cô đọc hết trí thức Pháp tên bắt đầu bằng vần A rồi hả?”)
Xem diễn Shakespeare ở Golden Gate Park
mưa đã rơi xuống đầu hàng mấy chục người
ngồi / sắp lớp lớp
khắp golden gate park sũng ướt
tiếng người dẫn chương trình “. . . nào
chúng ta bắt đầu . . .” trong mắt tôi
Tôi quày quả tôi
Người hát bài ca ngụy tạo
bạn bè tôi nằm xác lại vất vưởng không hình
(có những đứa khôn lanh nằm đại trên giường
trộn cả nắm vinh quang với hèn nhát nhằm giữ tấm thân huyết nhục tồi tàn)
Trượt ngã
Bỗng nhiên tôi bị trượt chân và mọi thứ bắt đầu lao đi một cách chóng mặt. Như thể lướt qua một đám bùn lầy, dáng hình nghiêng nghiêng của tôi cứ thế mà trôi thật nhanh về phía trước. Không thể nào ghìm chân đứng lại được nữa. Từ thành phố, tôi trôi đi mà không gặp bất cứ trở ngại nào.
Chớp nhá
mỗi khi em mút bầu vú tâm thần phân liệt
hay mỗi khi em ẩn trong ký ức máu
khạc lên nỗi buồn thế hệ
không có nghĩa là mọi thứ chấm dứt
Khúc hát lạc đà
Nếu triêu dương là khách sạn
Thì tà dương là giường
(điển hình của những hoang tưởng dịu dàng
mười ba ngọn núi màu vàng lêu bêu sa mạc)
Một cú đánh không thể hoàn thành
Đêm qua tôi mơ một giấc mơ, và có vẻ như các trận đánh lại tái hiện, tuy lần này nó hiện ra dưới một hình thức khác. Chúng tôi, những đứa trẻ cùng xóm, đang chơi bóng trước cửa một căn nhà. Nền sân gạch chạy xuôi xuống lòng đường. Những cụ già ngồi trên ghế, bên trái, bên phải và nơi bóng tối sâu trong nhà. Cụ già bên trái, ở xa chúng tôi hơn một chút…
Vô Nghĩa ♦ Thơ ♦ Chim
tôi đặt đằng sau tai
tôi đặt trên ngực
tôi đặt trên má
trên bụng, giữa đôi chân
Thơ tự chế… ♦ Mỹ học
Rất cảm ơn chủ nghĩa tiêu dùng
đã đẻ
ra thời đại Hi-Tech
Cho nhân loại nghĩ thêm nhiều việc để làm
Càng làm càng ham, càng xài càng tham
Giấc mơ
Nằm yên như thế một lúc cô bắt đầu nhận ra cái dáng của anh và tiếng cười khanh khách của một người đàn ông hơi quá tự tin, đang ban cho cô những ánh sáng của hạnh phúc, nhưng cô nhìn thấy những cái bóng khác nữa, mới đầu không nhận ra là ai, khi chúng đến gần cô hoảng hốt co rúm người sợ hãi, cô ngửng đầu ra khỏi cái gối, lấy tay che mặt một lúc…
How can you stay in the house all day and not go anywhere?
ký ức tuôn cả ra
đầy / sau ót
không thể để hội chứng ăn theo
1000 năm thăng long hoành hành

Bình Luận mới