Mười ba ngọn núi màu vàng lêu bêu sa mạc
Người ta gọi đó là cảnh tà dương
Nếu triêu dương là khách sạn
Thì tà dương là giường
(điển hình của những hoang tưởng dịu dàng
mười ba ngọn núi màu vàng lêu bêu sa mạc)
***
Ngày xửa, ngày xưa, có một nhà tù tên là Rất Ấm. Nơi đó nhận giam và nhận giữ linh hồn của tất cả những người lớn sinh vào thế kỷ Mồ Côi. Nơi đó, họ sẽ được thăm nuôi chính mình bằng những vụn bánh Thánh Linh còn sót lại sau bữa tiệc trưa với những thực khách Ngậm Miệng.
Người ta gọi đó là cảnh cô đơn
Nếu đám đông là khách sạn
Thì cô đơn là giường
Điển hình của những hoang tưởng dịu dàng
Mười ba ngọn núi màu vàng
Lêu bêu sa mạc
***
Con người tạo nên chúa
Từ những lỗ sâu và đỉnh cao, hun hút
Nói chung là lộ liễu và bí hiểm
Hai cái thứ này có thể tìm thấy ở bất cứ đâu
🙂
🙂
🙂
(:
***
Ngày xửa, ngày xưa
Có một cô gái đẻ trong thành phố
Cô ấy lớn lên và rất đẹp ở thành phố
Rồi bị hiếp dâm không ngớt – ở thành phố
Rồi chết – theo cả nghĩa mộng mị và thực tế – ở thành phố
Rồi trở thành bài hát rồi trở thành bài thơ rồi trở thành ước mơ
Vân vân – trong những mảnh-vườn-chim còn sót lại
Ở thành phố
(điển hình của những
hoang tưởng dịu dàng
…mười ba ngọn.,,. .núi, . màu. , vàng ..,.,
,., ,lêu .. . ,, bêu ,.. ,.. , sa ,,.. , , mạc)
***
Một ước mơ, một bài thơ, một bài hát…
Một nhà tu theo lối tuyệt vọng
U uẩn và khát khao
Đôi khi khổ hạnh
Rất nhiều khi dâm ác
(Ngày xửa, ngày xưa…)
***
Người ta dần làm quen với những ánh mắt khô hạn
Bầy kền kền rỉa xác một con ngựa
Chuyện gì sẽ xảy ra với một con-thú-dữ-hiền-lành?
Họ trở thành thánh sau khi đã quên mất tính người
Họ trở thành quỷ cũng theo phương thức ấy
(điển hình của những hoang tưởng dịu dàng
mười ba ngọn núi màu vàng lêu bêu sa mạc)
***
Tên tu-sĩ-trẻ-thơ nằm co dưới tháp
chuông
nghiêng.
Tất cả các
tháp chuông
đều nghiêng
Hắn tin là vậy:
– Tất cả các tháp chuông đều phải nghiêng
. – Tất cả các tấm chăn đều phải lệch
.
.
.
.
,
,
,
,
Nếu bạn từng thấy sAo
bĂng
Xin đừng tra hỏi tư tưởng của bầu trời
.
. .
. . )
.
,
, , ,
, , , , ,
, , , , ,
, , , , , , , , , ,
***
Ngày xửa, ngày xưa, ở một trong những khu rừng Loài Nai Đã Chết có bầy động vật gọi là Con Gái Tám Tuổi, nhìn rất dễ thương. Bọn chúng không biết nói, không biết hát, không biết cãi cọ, không biết diễn kịch, chỉ biết khóc khi té đau và cười khi được ăn trái ngọt. Suốt một ngày, người ta chỉ thấy chúng làm những công việc vô nghĩa: đi, chạy, nhảy lò cò,… thỉnh thoảng mới bay.
Chúng mặc bộ đầm trắng, để tóc bum bê, mang giày búp bê màu đỏ.
Suốt ngày chỉ có vậy
Đi, chạy, nhảy lò cò
Thỉnh thoảng mới bay
Đừng tin rằng thằng nhóc hư đốn lang thang kia
Chưa từng có ý định yêu-đương bọn chúng
Cũng đừng hỏi tại sao
Hắn chỉ đứng nhìn thôi…
***
Mười ba ngọn núi màu vàng
Mười ba ngọn núi màu nâu
Mười ba ngọn núi màu đen…
…một ngọn núi màu đen
Không ngọn núi nào cả
Chúng trình diễn theo trình tự ấy
Dưới sự giàn dựng của gió
Và người ta gọi là
B M
Ó Ê
N Đ
G
Điển hình của những hoang tưởng dịu dàng
Không có ngọn núi màu vàng nào
Lêu bêu sa mạc…
.