Bỗng nhiên tôi bị trượt chân và mọi thứ bắt đầu lao đi một cách chóng mặt. Như thể lướt qua một đám bùn lầy, dáng hình nghiêng nghiêng của tôi cứ thế mà trôi thật nhanh về phía trước. Không thể nào ghìm chân đứng lại được nữa. Từ thành phố, tôi trôi đi mà không gặp bất cứ trở ngại nào. Xe cộ tự động nhường lối, nhà cửa tự động nứt ra làm đôi chờ tôi trôi qua rồi dính liền lại. Tôi trôi vào rừng sâu. Cây cối mở đường cho tôi lướt tới. Đầm lầy, phải vũng lầy của chúng ta đang mở ra trước mặt vậy mà tôi nhẹ nhàng lướt qua như không. Đến biển rồi đấy chứ. Tôi trôi bềnh bồng và êm ru lướt qua đại dương như người lướt sóng dù không có ván trượt dưới chân. Cảnh sắc địa cầu cứ trôi vun vút vùn vụt. Tôi bắt đầu tính nhẩm. Cứ trôi hết một vòng địa cầu trở về chỗ cũ là mất ba tháng. Như vậy trôi hết bốn vòng là đủ một năm. Cứ lấy cái điểm bị trượt chân làm mốc đánh dấu, khi trôi trở lại nơi đó thì vừa trọn một vòng. Cả ngàn vòng quay có lẽ. Cảnh sắc địa cầu dù trôi nhanh nhưng rồi cũng trở nên quen thuộc.
Tôi bắt đầu chán.
Tôi muốn dừng lại.
Tôi muốn chết đi.
Nhưng có một sự thật kinh hoàng là tôi không hề già đi từ ngày trượt ngã dù bao năm tháng đã trôi qua. Không già đi và cũng không thể dừng lại được, cứ trôi miên viễn trong dòng thời gian, tôi ôm nỗi ngậm ngùi của người bất tử.
Nagoya, ngày 12/9/2010
.