Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Run trên cành lá chết

 

 

 

choàng háng cỡi trên vì sao băng
rơi từ thiên hà rỗng tuếch
đu đưa tháng năm vụt tắt
ta đường hoàng băng qua ánh sáng trắng

ta, dĩ nhiên là lang thang
trên những tinh cầu lạnh
đặt chân lên hoang vu trái đất
cuộc du hành cuối cùng
tẻ ngắt

mùa đông lộng lẫy giá băng
rơi lạnh lùng tuyết trắng
xuống
cặp vú đàn bà
thèm nắng

anh, dĩ nhiên là địa đàng khuất
chạy ngoằn ngoèo xa lắc
cầu vồng hôm đó
rực
một chòm mặt trời
chưa chịu rụng

áp vào cơn ấm dịu
ta biết mình run
những cành lá hấp hối đêm qua
rủ nhau
chết.

 

 

 

.

bài đã đăng của Âu Thị Phục An

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)