choàng háng cỡi trên vì sao băng
rơi từ thiên hà rỗng tuếch
đu đưa tháng năm vụt tắt
ta đường hoàng băng qua ánh sáng trắng
ta, dĩ nhiên là lang thang
trên những tinh cầu lạnh
đặt chân lên hoang vu trái đất
cuộc du hành cuối cùng
tẻ ngắt
mùa đông lộng lẫy giá băng
rơi lạnh lùng tuyết trắng
xuống
cặp vú đàn bà
thèm nắng
anh, dĩ nhiên là địa đàng khuất
chạy ngoằn ngoèo xa lắc
cầu vồng hôm đó
rực
một chòm mặt trời
chưa chịu rụng
áp vào cơn ấm dịu
ta biết mình run
những cành lá hấp hối đêm qua
rủ nhau
chết.
.