Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Thơ đi bằng nhịp điệu

 

 

 

Lần đầu rung rinh, tôi như bài thơ lục bát
ngắt nhịp, gieo vần cũng lắm ưu tư
chút cảm nắng bây giờ như đã cũ
như lục bát bây giờ, làm dễ mà khó hay

rồi lần nữa rung rinh – tứ tuyệt bảy chữ
thanh nhịp hài hòa
đột phá ở câu sau
những ưu phiền đổ dồn vào câu cuối
cảm xúc dư ba
thêm chút ngậm ngùi

lần nữa rung rinh, à không, rung và động
nhận ra mình tan vỡ tựa thơ điên
như loại thơ không thể gieo vần

ai thích đọc kiểu gì thì đọc

thơ  gãy vụn

  huyền ảo phương Đông

triết gia kì bí

  phương Tây rách rưới

lang thang nhớ nhớ quên quên rên rên xiết nóng
đến cuối bài vẫn chưa thể hiểu ra

Tôi là những bài thơ dang dở
đêm nay nằm nhớ  âm xưa
thử gieo vần, cho một chút gió mưa
thời thơ ấy chắc giờ văn xuôi lắm
yêu lần đầu, lần đầu, và lần đầu thêm nữa
vẫn là dại dột kiểu thơ thơ.

 

 

 

.

bài đã đăng của Đoàn Thị Cảnh

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

  • Thu Phong says:

    Tôi tình cờ đọc được bài thơ này. Rồi tôi đọc lại nó. Rối tôi tìm đọc bài thơ khác của Đoàn Thị Cảnh. Cám ơn tác giả.

  • Ky Anh says:

    Lang thang trên net tình cờ tôi đọc bài thơ này. Bài thơ tựa hồ không dụng công, mộc mạc, thậm chí trúc trắc, nhưng thú vị và khó quên!

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)