Mái tóc đồng khét nắng
Hoài niệm ngủ khi nào?
Cây với cành nôn nao . . .
Tôi dắt em qua đó
Đừng nói tiếng con người
Kẻo núi rừng hãi sợ
Em nói em yêu nhạc
Sao buồn vì sống chết?
Vườn trưa, gió giang hồ
Vẫn còn đâu đó vởn
Trong thành phố hư hỏng
Tôi vẽ một bức tranh
Không ký tên ở dưới
Không vẽ tình yêu nữa
Mà chỉ vẽ tình yêu
Gió hỏi khung cửa sổ
Đàn chim ấy đâu rồi?
Đem theo một cành hồng
Trao cho nàng rừng thông
Thuyền tôi qua bến sông
Hồn tôi quá ngược dòng
Tôi yêu những quái thai
Và đẻ ra thượng đế
Thượng đế đẻ mục sư
Mục sư đẻ sương mù
Sương mù đẻ nữ tu
Nữ tu đẻ nhà thơ
Nhà thơ đẻ quái thai
Quái thai nuôi thượng đế
Mặt trăng tròn và mẻ
Tình yêu buồn và đau
Cuộc đời không nên hiểu:
Tường: rêu, quán: bạc màu
Tan trường, muôn má phấn
Bụi đường thương lên môi
Chuyến xe đi lầm lũi
Nguồn tuổi xa xôi dần
Ngày về quên tiếng nói
Mặt trời mọc nếp nhăn
Trí nhớ dựng thành luỹ
Sầu man mác trị vì
Không! Tôi cần thiên nhiên!
Gió ạt ào vuốt mặt
Gái gục đầu lên vai
Và, tiếng ngáp thêm dài
Hắn nhấp một ngụm trà
Hắn châm hai điếu thuốc
Thổi linh hồn bay ra . . .
Ở chốn hoàng cung ấy
Nhiều giấc chạy thả diều
Trong giấc nằm ôi thiu
Em không mặc quần áo
Những sợi lông lung lay
Nhắc tôi rằng, hôm nay
Đêm mưa, phố xanh đỏ
Lập lòa tiếng thở than
Tôi thật lòng yêu bướm:
Cánh nó ngậm đầy hương
Ôi! Nói dối làm gì!
Mà nói thật làm chi?
Lẽ ra, ta chẳng nói
Hoàng hôn phủ cổ thành
Gốc đường mây trắng nổi
Đàn bò rẽ bên phải
Nhà cửa đứng, nhìn thôi
Cô bán nước chỗ kia
Suốt buổi trưa không ngủ
Hàng xà cừ ven đường
Hàng cỏ dại ven truông
Mây trắng chào đại dương
Sét đánh lên tháp chuông
Cua bò ngang mặt ruộng
Xác cá nhám dạt bờ
Tôi ngồi nghĩ vẩn vơ . . .
.