Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

Aquacia

2 bình luận ♦ 3.09.2010

 

 

 

MỘT.

"Này, anh đã nghe qua táo Aquacia chưa?" An An hỏi.

"Aquafina?"

"Aquacia."

"Là cái mẹ gì?"

"Một loại táo kì lạ."

"Kì lạ thế nào?"

"Có ghi trong đây này." Nàng chỉ tay vào quyển sách đang giở trên đùi, "Đây rồi. Kích cỡ như một quả bóng bàn, có sắc xanh lơ. Ra quả vào đêm trăng non."

"Sách dành cho thiếu nhi hay tiểu thuyết rẻ tiền?"

"Không. Em vô tình tìm được trên gác xép. Không biết của ai."

"Gác xép! Nơi khởi đầu cho những chuyện kì bí." Tôi mỉa. "Thế nó nói về cái gì?"

"Đủ thứ kì lạ."

Nàng đưa quyển sách cho tôi xem. Không nhẹ lắm. Nó có khổ như một cuốn niên giám điện thoại nhưng chỉ dày bằng một nửa, bìa trống trơn chỉ độc một màu xanh lá, toàn bộ chữ bên trong đều được viết tay trên nền giấy nham nhám màu nâu vàng. Mỗi trang nói về một thứ chết tiệt quái đản nào đó. Rắn Đá. Gương Yêu. Nấm Lạc Thú. Quân Át Bích Đen Đủi… "Cái thứ quỉ quái gì thế này?" Tôi kêu lên. "Cái này của ai?"

"Đã nói là không biết mà."

"Để anh đoán nhé. Một phù thủy nào đó nương náu trên gác xép nhà em một thời gian, rồi bỏ đi. Để quên cái của nợ này lại."

"Không có cách giải thích nào hay hơn." Nàng bật cười. "Aquacia ở trang 99."

Tôi lật trang 99.

Aquacia. Táo Mơ.

Đem bạn vào trong giấc mơ của bạn.

"Tào lao." Tôi nói. "Nếu anh không ở trong giấc mơ của anh, thì thằng khốn nào đang ở đó?"

"Đó không phải anh, chỉ là ấy ấy của anh."

"Ấy ấy là cái gì?"

"Em không biết. Cái ấy ấy đó sinh ra từ não anh, không phải anh."

"Vậy cái Aquacia này thay thế cái ấy ấy đó bằng chính anh? Nhưng giấc mơ cũng sinh ra từ não anh. Vậy cái thứ này, nó sẽ mang anh vào trong não anh?" Tôi nói rồi cười phá lên. "Ôi trời, anh không thể tin nổi mình vừa nói cái mẹ gì."

"Em nghĩ nó kiểu như là Kafka On The Shore."

"Là cái mẹ gì?"

"Tiểu thuyết của Murakami."

"Thêm một thứ lạ hoắc nữa." Tôi thở dài.

"Chưa tới phần hay nhất đâu. Giở trang cuối đi."

Tôi giở trang cuối. Những dòng chữ nét lớn, màu đỏ đậm, trông như được đồ lên nhiều lần.

Yêu cầu món nào.
Gấp trang ấy lại.
Có ngay hôm sau.

Đến Chúa cũng không thể viết ngắn gọn hơn.

"Em sẽ làm chứ?"

"Chỉ là gấp giấy thôi mà."

"Ờ." Tôi gãi mũi. "Nhưng phải nói là khả năng MIB tới nhà anh còn cao hơn đấy.

 

HAI.

Điện thoại của An An đến vào giữa trưa, khi tôi đang ngái ngủ.

"Này, qua nhà em mau đi." Nàng nói.

"Có chuyện gì?" Tôi ngáp.

"Em có rồi."

"Có gì?" Tôi ngơ ngẩn.

"Không phải cái đó. Là Aquacia. Chuyện hôm qua đấy."

"Gì?" Tôi trợn tròn mắt. "Còn dữ hơn. Anh qua ngay."

* * *

"Vậy…đây là táo Aquacia." Tôi chỉ vào cái chậu cây đặt trên bàn viết của An An.

"Đúng nó đấy."

"Đâu có giống cây táo."

"Thì là táo Aquacia mà."

"Có gì đảm bảo chứ?"

"Nó ở trên bàn em khi em thức dậy."

"Còn hơn cả đảm bảo."

"Và nó sẽ ra quả vào đêm trăng non."

"Chắc anh cũng nên cảnh giác về chuyện MIB." Tôi gãi đầu.

Tôi liếc nhìn chậu Aquacia ấy. Nếu để làm cây kiểng thì nó đích thực là một sai lầm: thân cành gầy rộc khẳng khiu, loe hoe vài chiếc lá bạc phếch dính vào đó, trông như những con bệnh thời kì cuối đang chỉ chờ được rút ống thở để ra đi thanh thản ấy.

"Cái cây này không thể ra hoa trái gì được, ít nhất là vào đêm rằm tới."

"Chờ xem." Nàng nói, phấn khích.

 

BA.

Đêm trăng non rồi thì cũng đã đến. Vào lúc 6h chiều, chúng tôi mang chậu Aquacia ra ban công ngồi và đợi cho trời tối hẳn. Đang là mùa hè, mặt trăng đã hiện lên nhưng ngày thì vẫn còn lấn át đêm trong một thứ ánh sáng dịu nhẹ vơ vẩn, những lằn đỏ tía cuộn lên ở vùng trời phía tây, trông như những vệt trầy xước còn mới nguyên. Gió thổi lồng lộng làm xáo động những chiếc lá thường xuân bò quanh lan can và làm cho tấm vải bạt kẻ sọc chở che cho vườn phong lan của bố nàng bên dưới phập phồng như biển cả. Đã hơn một tuần trôi qua, và không như dự đoán của tôi, cây Aquacia ngày càng xum xuê lá và giờ thì trông nó đúng là như sắp ra quả thật. Những chiếc lá màu xanh lục bảo, trông phẳng phiu đến kì dị, đang khúc khích trong làn gió mùa hạ, háo hức chờ đón đêm trăng non đang đến, gần lắm rồi.

"Chà, không biết nó có ra quả thật không nhỉ." Tôi nói.

"Đợi đêm xuống là mọi chuyện rõ ngay ấy mà." Nàng đáp.

Tôi ngắm An An. Nàng đang mặc một bộ áo liền váy màu xanh biển, tựa cằm xuống đầu gối và nghiêng nghiêng sang trái, hai bàn tay vòng lại, ôm lấy đôi gót chân nhỏ nhắn. Bạn có kiểu con gái mà bạn thích, với tôi, tôi thích con gái có bàn chân nhỏ. Bàn chân con gái nhỏ nhắn luôn khiến tôi thấy gì đó buồn buồn. Đêm trăng non đã đến gần lắm rồi. Bóng tối bắt đầu phủ khắp không gian và tẩm lên chúng tôi như một lớp tro mịn màng âm ẩm.

"Này em, anh nằm lên đùi em được chứ?"

Nàng không nói gì, chỉ ngả hai chân sang một bên và tôi ngay lập tức sà đầu mình xuống chiếc gối êm mềm nhất ấy, áp mặt vào bụng nàng và nghe mùi thơm cơ thể nàng khơi dậy trong tôi những tiềm thức xa xăm. Tôi tưởng tượng đến những chiếc rễ như rễ phong lan đang mọc ra từ đầu mình và cứ thế cắm sâu, vươn dài, chui luồn mải miết trong bụng nàng.

"Này anh," khi tôi sắp lim dim ngủ thì nàng khẽ reo lên – "Nhìn kìa."

Tôi nghiêng người sang và nhìn chậu Aquacia. Có ba chấm sáng li ti màu xanh lơ đang hiện ra nhấp nhánh giữa những chiếc lá cây màu lục bảo. Và những hạt sáng ấy cứ đồng loạt lớn dần lên.

"Nó sắp ra quả rồi." Giọng nàng thảng thốt.

Những hạt sáng ấy dần nở ra đến cỡ hạt đậu, rồi như viên bi, rồi sau cùng như một quả bóng bàn. Đến lúc này thì chúng ngừng nhấp nhánh.

"Mình làm gì bây giờ đây?" Tôi hỏi.

Nàng mím môi, có vẻ đăm chiêu. "Hái chúng xuống và ăn thôi."

"Ờ, có ngộ độc thực phẩm gì đấy thì tính sau." Tôi nói.

Nàng lấy kéo cắt ba quả Aquacia ấy ra khỏi cành, cho chúng vào một cái đĩa sứ nhỏ. "Nào, giờ cùng ăn nhé."

"Ok."

Nàng đưa một quả táo lên miệng và cắn, tôi cũng đưa một quả táo lên miệng và cắn. Suýt chút nữa thì tôi đã phải nhả ngay ra! Mẹ kiếp. Nó giống như là bạn nhúng một mẩu ruột bánh mì vào nước sôi rồi ăn ấy. Nó đúng là một thất bại không riêng gì đối với táo.

"Dở thảm." Tôi nói.

"Em cũng không nghĩ là có ai khen ngon được." Nàng đáp. "Nhưng dù sao cũng ráng ăn hết đi."

"Đành phải thế thôi. Ơn Chúa là nó chỉ to chừng này." Tôi đau khổ cắn thêm một miếng nữa, và một miếng nữa, thế là xong.

Cả nàng lẫn tôi đều tu nước ừng ực, vậy mà cái vị tởm lợm kia vẫn còn vương vấn nơi đầu lưỡi. "Kinh quá. Giờ thì phải công nhận là cherry tẩm rượu vẫn còn ngon chán."

"Giờ thì chờ xem có mẹ gì xảy ra nào."

"Lạ nhỉ." Nàng nói. "Lẽ ra ta phải buồn ngủ mới đúng."

"Bắt buộc phải buồn ngủ à?"

"Không ngủ thì làm sao mơ được."

"Ừ nhỉ. Thôi thì cứ đợi vậy."

45 phút trôi qua.

"Em có đang buồn ngủ không?" Tôi hỏi nàng.

"Không hề. Còn anh?"

"Tỉnh như tháp Eiffel về đêm."

Nàng thoáng lộ vẻ thất vọng.

"Thôi nào," tôi an ủi. "Những gì vừa diễn ra cũng đã đủ kì diệu lắm rồi. Giờ thì ta đi đâu đó chơi đi."

"Tới thương xá Rubik đi." An An tươi tỉnh ngay lại.

"Tùy ý em." Tôi cũng không ghét bỏ gì chỗ đó.

 

BỐN.

Thương xá Rubik được thiết kế trông như những khối Rubik khổng lồ chồng lên nhau, tổng cộng là 3 khối. Tất cả các mặt của nó đều là những vách kính màu, mỗi vách được chia thành 9 ô, và màu sắc của những ô này cứ chuyển hóa qua lại liên tục nhìn rất vui mắt, cho đến mười phút một lần các vách kính sẽ tự động hóa thành đồng màu, và đó là một cảnh tượng tuyệt đẹp. Chúng tôi hay đi dạo ở đây những ngày cuối tuần.

Chúng tôi dạo quanh tầng 1 là nơi bày bán thực phẩm và các mặt hàng gia dụng, rồi đi thang cuốn lên lầu 2 dành cho mỹ phẩm và quần áo thời trang, rồi tiếp tục lên lầu 3 là nơi chúng tôi lúc nào cũng nán lại lâu nhất – khu trò chơi. Bao giờ chúng tôi cũng chơi trò đàn organ bằng chân, đêm nay cũng vậy. Các phím đàn to tướng được đặt trên lớp sàn trải vải cao su, và bạn chỉ việc nhảy lên đó và giậm chân là tiếng nhạc sẽ phát ra, đây là trò chơi miễn phí. Tôi và An An cùng bước lên và bắt đầu nhún nhảy, cả tôi lẫn nàng đều mù tịt về nhạc nhẽo nên bao giờ cũng nhảy loạn xạ cả lên, chẳng có tiếng đàn, đúng hơn là chẳng có tiếng gì khủng khiếp hơn thế. Chúng tôi cứ nắm tay nhau và nhún, nhảy, giậm, trượt, lò cò – đủ mọi trò có thể nghĩ ra – cho đến khi mình mẩy đứa nào cũng ướt đẫm mồ hôi. Mọi người kéo đến càng lúc càng đông xung quanh chúng tôi, thêm phấn khích vì có khán giả, tôi và nàng càng biểu diễn nhiều trò quái đản hơn nữa cho đến khi mệt lử mới chịu rời cây đàn khốn khổ đó.

Chúng tôi chơi thêm trò đua mô tô, đấm bốc và trượt tuyết nữa rồi xuống thang cuốn ra về.

"Em phải vào phòng vệ sinh một lát, anh ra ngoài trước đi." Nàng nói.

"Ok."

Tôi đứng trên bậc đá hoa cương trước mặt tiền thương xá Rubik đợi nàng. Mãi 20 phút sau thì mới thấy nàng bước ra.

"Hậu quả của cái táo dịch hạch đó đấy." Tôi cười.

"Mình ra quảng trường đi."

"Tùy ý em."

Cảnh tượng quảng trường đêm trăng non trông thật đẹp và mơ mộng. Đó là một khoảng sân thênh thang lát đá hoa cương và ở giữa là một đài phun nước rất đẹp. Phía sau quảng trường là biển đêm mênh mông dịu dàng. Chúng tôi ngồi xuống một bậc đá, uống Coca và ngắm ánh trăng đang vỡ vụn ra như thủy tinh lấp lánh trên mặt nước phẳng lặng. Trên bãi cát vô số những tấm vải bạt màu xanh sẫm được căng ra, và người ta ngồi trên đó để chuyện trò và ca hát dưới ánh trăng trong vắt của đêm rằm.

Một tiếng nổ lớn vang lên, làm rung chuyển cái bức tranh bình yên thơ mộng ấy.

Chúng tôi ngoái đầu lại nhìn, tất cả mọi người đều ngoái đầu lại nhìn. Nơi phát sinh tiếng nổ vừa rồi không phải ở đây, và từ vị trí những đám khói đen kịt đang bốc lên, chúng tôi biết đó chính là thương xá Rubik.

Lại một tiếng nổ nữa. Và chúng tôi có thể thấy những mảng kính màu đang tung tóe trên không như những hạt kim tuyến được ai đó rảy lên.

Tôi có một cảm giác rất kì dị. Không liên quan gì đến vụ nổ kia. Như thể là, tôi đang đạp lên một cái gì đó vừa méo mó vừa gãy khúc ấy.

Tôi quay sang An An. Vẻ mặt nàng kì lạ thay vẫn rất bình thản.

"Này anh," nàng tựa đầu vào vai tôi và nói. "Ta quen nhau thế nào nhỉ?"

Tôi ngơ ngẩn. "Có thích hợp để nói về nó trong lúc này không?"

"Không khi nào thích hợp hơn cả. Nói đi."

"Ờ…  Đó là trong cửa hàng Lotteria."

"Tiếp đi."

"Ok. Em mặc một chiếc sơ mi kẻ ô, quần bò bạc màu, mang giày vải Converse, tóc búi cao, ngồi một mình, đang chén món gà rán. Anh thì ngồi với bạn, ngốn nghiến hamburger và uống Coca."

"Em cũng đang uống Coca."

"Phải. Em cũng uống Coca."

"Rồi sao?"

Tiếng còi xe cảnh sát và xe chữa lửa inh ỏi vang lên từ xa, xung quanh chúng tôi, hầu như ai cũng đều chạy về hướng thương xá Rubik để tận mắt mục kiến cảnh tượng kinh hoàng có một không hai ấy. Cái gì mà có thể gây ra vụ nổ khủng khiếp như thế nhỉ?

"Nào, anh đã làm gì?" Nàng thúc tôi.

Anh nhìn em. Và anh mê em ngay. "Anh xé ra một tờ giấy, nguệch ngoạc mấy dòng chết tiệt như là: [Nếu muốn đi xem phim với anh, gõ "kock kock" vào ly. Nếu không, "kock".] rồi đưa cho em. Đó là cách anh thường dùng với mấy cô gái trong quán kem, nhưng còn Lotteria thì chưa lần nào."

"Sao không phải là "kock" và không gõ?"

"Anh không biết. Anh không thích không có tín hiệu gì."

Nàng gật đầu. "Anh không thành công với ai ngoài em ra, khi áp dụng nó, đúng không?"

"Ờ. Đặc biệt nó lại là lần ngu xuẩn nhất." Tôi cười. "Ngay khi đưa mảnh giấy cho em xong, anh mới nhận ra ly Coca của Lotteria là ly nhựa."

"Chính điểm đó làm anh thành công đấy."

Tôi nắm tay dìu nàng bước xuống bờ cát. Cát mịn và ấm. Ánh trăng huyền hoặc tưới lên mái tóc nàng, da thịt nàng. Tôi chợt như muốn khóc, vòng tay ôm lấy nàng và chúng tôi nhìn sâu vào mắt nhau. Một cảnh tượng có lẽ là không nên chút nào trong hoàn cảnh sự chết chóc đang bủa vây phía trung tâm thành phố lúc này, nhưng tôi không cần biết, và An An cũng không cần biết. Ánh trăng vẫn soi sáng mặt biển bên này, và khói vẫn cuộn lên như sương mù ở khung trời bên kia.

"Kock Kock" Tôi thì thầm vào tai An An.

Tôi ôm ghì lấy nàng và khẽ đặt môi mình lên môi nàng. Nhắm mắt lại. tôi cảm thấy từng đốt xương, từng thớ gân trong cơ thể mình đều như hóa lỏng. Ngực nàng ép chặt vào ngực tôi, mùi nước hoa của nàng ướp đẫm từng dây thần kinh trong tôi. Sâu thẳm bên trong, tôi nghe tiếng tim mình đang vỡ vụn như những mảnh kính màu bay tán loạn trong không kia.

Khi tôi mở mắt ra thì An An đã biến mất.

 

NĂM.

Sững sờ, tôi cuống cuồng nhìn quanh. Nhưng nàng quả thực đã không còn đây nữa.

"Này anh, thấy cô gái vừa đứng đây đâu không?" Tôi hỏi một người.

"Cô gái nào? Anh chỉ đứng có một mình thôi mà."

"Không giỡn chứ?"

Tôi hối hả chạy về phía bậc đá khi nãy chúng tôi đã ngồi cùng nhau. Hai lon Coca vẫn ở trên ấy.

Nhưng chỉ có một lon được mở nắp.

Tôi gọi điện cho nàng. Không có tín hiệu.

Chó chết. Chó chết. Chó chết.

Nàng không ở đây. Nàng chưa hề ở đây. Vậy cô gái tôi ôm hôn vừa nãy là ai.

"Cái ấy ấy sinh ra từ não anh, không phải anh."

Một cảm giác cô độc và sợ hãi khủng khiếp xâm chiếm tôi, như thể tôi vừa lạc vào một hành tinh chết. Tim tôi đập dồn, não tôi thiếu oxy trầm trọng. Tôi không thể bình tĩnh lại mà suy nghĩ cho tỉnh táo được. Rõ ràng chúng tôi vừa ở đây, nàng đã đề nghị tới quảng trường này khi vừa…

Rubik. Rubik. Phải rồi. Nghĩ thế thôi là tôi đã tức tốc trèo lên xe máy mà phóng bạt mạng tới khu thương xá đang bốc cháy ấy.

Các tuyến đường quanh đấy đều bị tê liệt. Tôi để xe bên góc một trụ điện rồi vừa chạy vừa chen lấn như điên để đến được khu thương xá. Có bốn chiếc xe chữa cháy đang tiến hành dập lửa. Xe cứu thương hụ còi liên tục. Tiếng kêu la, tiếng trẻ con khóc, tiếng hò hét của lực lượng cảnh sát. Tất cả thật hỗn loạn. Uỳnh lên một tiếng, một mảng bê tông lớn nữa đổ ập xuống. Tôi đưa mắt nhìn quanh.

"An An!" Tôi gào lên.

"Mẹ kiếp! An An! Em có đây không?"

"An An!"

3 tiếng sau thì lửa đã được dập tắt. Khói và cát bụi vẫn lơ lửng những mảng dày trong không. Lúc này là đã quá 0 giờ.

Tôi đi đi lại lại như một kẻ mộng du giữa nơi hoang phế đó. Đúng lúc toan quay về thì tôi bắt gặp hai lính cứu hỏa đang bê một cái cán trắng, trên có một xác người cháy đen từ trong đi ra. Họ đặt nó xuống đất.

"Chúng tôi tìm thấy cái xác này ở khu buồng vệ sinh." Một trong hai người nói.

"Có vẻ là phụ nữ. Chắc cô ta bị kẹt ở đó."

Chặc lưỡi. Chặc lưỡi.

Chặc lưỡi. Chặc lưỡi.

Một cơn chóng mặt và buồn nôn dữ dội ập đến tôi. Tôi lấy hai tay bịt chặt đầu và bước đi loạng choạng trên mặt đất lúc này bỗng hóa nhễu nhão như bùn. Tôi thấy mình đang ngã vào người một ai đó.

"Này, anh làm sao thế. Này!"

Tôi nhìn lên bầu trời. Mặt trăng đang lẩy bẩy, ngọ nguậy như một thứ ấu trùng trong nước. Ánh sáng sống sít trơ trẽn của nó rưới lên khắp người tôi như một đàn côn trùng bám vào da thịt, xuyên vòi nhọn của chúng và rút lấy rút để toàn bộ sức lực trong tôi. Tôi khép mắt lại và không còn nhận biết được gì nữa.

 

SÁU.

Khi mở mắt ra, tôi thấy phía trước mình là cái lan can bằng sắt với một dàn thường xuân bò quanh. Còn đầu tôi thì đang gối lên một vật thể nào đó êm, mềm và thơm cực kì.

"Cuối cùng cũng dậy rồi. Em mỏi chân quá."

Tôi ngồi nhỏm dậy và ôm chầm lấy nàng.

"Chà, anh đã mơ mộng những gì vậy?"

"Anh thiếp đi bao lâu vậy?"

"Một tiếng."

"Cái gì? Chỉ một tiếng thôi sao?"

"Còn muốn gì nữa. Chân em nhừ ra rồi đây này."

"Vậy em có mơ gì không?"

"Mơ gì. Em có ngủ đâu. Làm sao ngủ được trong cái tư thế này chứ?"

"Vậy còn Aquacia… Không phải chúng ta đã cùng ăn nó… Nó đã ra quả, ba quả màu xanh lơ, không, khởi đầu là…"

"Anh nói gì thế." Nàng nhìn tôi là lạ. "Nó chỉ là một thứ cây kiểng bình thường thôi. Quyển sách đó lừa đẹp chúng ta rồi."

Tôi nhìn lại cây Aquacia ấy. Đúng vậy, nó vẫn như lúc tôi chưa thiếp đi.

"Aquacia không ra trái. MIB không tới viếng nhà anh. Không gì hết."

Tôi định nói gì đó nhưng nghĩ lại, rồi im lặng. Có thực là nàng không biết gì không? Hay nàng đang giả vờ? Tôi không tài nào đoán nổi. Có lẽ không bao giờ.

"Thôi, dẹp chuyện đó đi. Ta đi chơi nhé."

"Tùy ý em. Muốn đi đâu cũng được."

"Vậy thương xá Rubik đi."

"Trừ cái đó ra."

"Lotteria?"

Tôi mỉm cười. "Ok."

Và nàng cũng mỉm cười.

 

 

 

.

bài đã đăng của Lam


2 Bình luận »

  • Hải Phạm says:

    Tôi rất thích cách viết của bạn, nếu như bạn đổi ý và muốn trở thành một cây bút chuyên nghiệp thì chắc chắn bạn sẽ thành công.

  • T.T says:

    Từ “Hai khách hàng kỳ lạ” đến “Đi Bangkok”, và “Aquacia” – tôi nghĩ – nếu lam tiếp tục viết nữa, và viết nữa thì bạn sẽ trở thành nhà văn.

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)