Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
Con dao và lát bánh mì
Tỏ nhìn cây thước thợ di chuyển, nhìn dáng đi lạch bạch của con vịt bầu, đầu chực ngã chúi về phía trước. Chỉ cần một tích tắc thì cái bay vung lên, nhưng Tỏ đã ghìm lại, nén cơn giận xuống bàn chân phải, đá tung lớp gạch vừa xây, ném chiếc bay lên không, bước thẳng.
Gió lùa qua hai tai, nắng tháng Sáu ập xuống như lửa từ bễ rèn phụt ra.
Viết ở AngKor Wat
Hạ bệ tâm linh
Người ma hóa thiên nhiên
Cánh đồng xanh biến thành khu chết trắng
Sông MeKong hóa thành sông máu
Tui Coi Đá Banh
Mà tại sao cái môn đá banh hấp dẫn nhiều người như vậy? Người ta dùng vô số mỹ từ nào là vũ điệu trên sân cỏ, môn thể thao vua… để chỉ việc đá banh, rồi ác liệt hơn là gán cho nó thành… tôn giáo luôn! Thôi thì ngoa ngôn đại ngữ cho cái môn đầy hỉ nộ ái ố đó cũng vui vui. Tui cho rằng có nhiều nguyên nhân làm cho nó hấp dẫn.
Bốn năm sau – Phần III
Cậu cháu tuần trước đưa tôi về Hưng Yên khẳng định điều tôi từng nghe qua mấy ông bạn nhà báo, rằng tiền cắt xén từ các dự án lên tới 70%. Mà đó là tiền nhà nước đi vay. Ai đó ngồi lo thế hệ sau còng lưng trả nợ, chứ cậu ta thì không: Nước nào chẳng phải đóng thuế…
Bánh xe đời ♦ Thành lũy bóng tối
Giữa đường đời thực ảo bánh xe lăn
Đứa trẻ nín khóc
Tiếng ve im bặt.
Trời ui ui trước mắt / ôi! một thực thể.
cái trinh tiết / lịch sử thì
thiên hạ đã phá nát
không nói làm gì / còn màng trinh
miếng cơ đồ
Bốn năm sau – Phần II
Qua tòa nhà của tổng công ti dầu khí, thấy tấm biển đồng sáng choang: Chứng nhận công trình kiến trúc tiêu biểu cho thời kì đổi mới. Mẹ kiếp, kiến trúc gì mà không tính tới quần thể, xây ngôi nhà to vật vưỡng thế này ngay sát hồ, khác gì lấy ngà voi lắp hàm người. Gửi tấm ảnh này qua Pháp cho một kiến trúc sư kì cựu, ông cũng kêu trời.
Tham vọng, khi xem World Cup một mình
tôi vỗ đùi
tôi đập tay lên salon
tôi chắt lưỡi
và thỉnh thoảng tôi gào lên
sút!!!
Ghi chép nhà quê 2
Dáng mẹ ngồi như một giọt lệ khô
Mẹ bảo mẹ gom hết nắng rồi
Biệt ly từ khi chúng ta chưa có tuổi
Bi kịch từ khi chúng ta chưa có tên
Ngày phép lạ
Kinh hãi khi phải khởi hành
Giữa đám xương rồng khai hoa.
Tôi đứng giữa nghệ vàng và mặt trăng
Kính mừng
Mùa ca hát trở lại
Sân bay Nội Bài. Nóng. Nhưng thoáng đãng. Nhân viên không cười. Nhưng cái nhìn hình như không căng thẳng như nhiều lần gặp trước. Đã chuẩn bị tinh thần cho thằng con trai lần đầu đến Việt Nam về một cuộc chờ đợi làm thủ tục nhập cảnh vừa lâu vừa lắm nỗi bực mình, lần trở về này là một bất ngờ. Nhất là khi cúm lợn đang làm cho thế giới này điên đảo.
Thống Kê Không Chính Thống
99% đàn bà đều (sẽ) mắc phạm sai lầm tương tự
thợ nail, chuyên viên điện toán, học sinh, hay ca sỹ
ngoài 50, sắp sang 30, hay mới chỉ ngưỡng cửa dậy thì
họ thích tin mình là thiên thần
Tại sao? ♦ Tức mình ♦ Buổi tối nhớ em ♦ Trời mưa
Tại sao ta khoái đàn bà?
Tại vì có một cái phà sang sông
Tại sao ta chán đàn ông?
Tại vì có một…
Tàn bạo ♦ Đáng đời mi chưa
Tôi tàn bạo xác thân tôi
Và tàn bạo với đôi môi của mình
Tàn bạo với hệ thần kinh
Quá tàn bạo với cuộc tình tôi yêu
Đồng làng
Bất giác cô đưa mu bàn tay cọ lên má. Một cảm giác nhột nhạt, gây gây rung lên. Bàn tay tự rơi xuống cổ. Chiếc cổ dài và trắng. Nhưng chiếc cổ ấy có vẻ như không chịu đựng nổi những cái cọ vuốt nhẹ của đôi tay làm cho khuôn mặt cô lúc nghiêng bên này, nghiêng bên kia trước tấm gương soi. Cuối cùng bàn tay của chính cô thả xuống ngực.
Chúng Ta Đang Trong Một Tử Cung Vĩ Đại
những ngôi sao đầu thai vào đêm
dày và dày hơn nữa
trên tấm màng êm ái ấy
bao nhiêu trứng sẽ nở?
Trái tim còn lại nửa vách ngăn
Chợt hoảng hốt
Ngày mai hay ngày mốt
Nỗi buồn sẽ khánh kiệt nỗi buồn
Vì sẽ không còn gì buồn hơn được nữa
Không có gì cả
không có một cơn hứng khởi nào
vào đầu tháng
hoặc suốt một năm
khi hơn ba mươi năm qua
ta bỏ tù mình
Hãy xuất hiện và tô màu giùm tôi, trước khi gió thổi
“Hãy tìm một cách thức nào đó.” Một kẻ khác lại nói.
“Chúng ta có những sợi dây, tôi nghĩ chúng ta có những sợi dây.” Một kẻ khác nữa lên tiếng.
Rồi họ dừng lại và khoét lên trán mình một lỗ thủng, họ xâu qua lỗ thủng đó một sợi dây. Tất cả họ đều chung một sợi dây.
Họ có cả hàng triệu người.
Cuộc đời ông Năm Dố rồi, chấm dứt ở Vĩnh Hội
thì sương bắt đầu nuốt trửng thành phố
đảo mắt dáo dác
tự hỏi “. . . tìm bóng quạ?”
lập tức giữa đỉnh đầu
nổ

Bình Luận mới