không có một cơn hứng khởi nào
vào đầu tháng
hoặc suốt một năm
khi hơn ba mươi năm qua
ta bỏ tù mình
trong 25 mét vuông vuông góc tận lầu 5 một đại lộ buồn
không còn chút huy hoàng nào
đôi mắt nhắm lại
dĩ nhiên là không còn gì cả
khi trùng trùng ngôi sao vàng bay trong vũng máu hoàng hôn
không có một chút hứng thú nào
vào cuối tháng
vết thương không khép miệng
cho sự lấn chiếm giao hoan
hầu bừng lên tia chớp trên bầu trời đêm
dĩ nhiên là nuốt nghẹn
triền miên
không cầu mong gì cho nhau
hơn là
mật ngọt
của cái gọi là tình yêu
cho cơn hứng buổi chiều
cầm tù song đôi
lưỡi bàng hoàng ngậm vào lưỡi
cắn nhau
vì không có gì cả, nên
thôi, hãy để dành cho kiếp sau.
.
sao lại nói về kiếp sau
khi kiếp này có quá nhiều song sắt và môi lạnh
những cái lưỡi cũng được cất trong tủ lạnh
những người yêu xả đá bằng hôn nhân
và những người tập yêu cũng tự cắt lưỡi mình
gắn, thay bằng kiểu hôn điện tử
hãy bịt kín vết nứt mỗi tháng
bằng bộ não khùng của đứa em cù lần có nguy cơ hoá tượng
và rên rỉ hân hoan
khi cuộc đời còn chừa ra một cái rãnh đỏ réo rắt chảy
chảy… chảy… chảy… thơ và…
những kẻ đến sau sẽ quì lạy
những kẻ đến sau lưỡi buồn không ướp lạnh
sẽ hôn lên dòng máu nóng của thơ
đầu nguồn sống
những bài thơ hồi sinh trên ngón tay trần trụi
con mắt xoe tròn nhìn vào
những bài thơ… nẩy mầm…