không có một cơn hứng khởi nào
vào đầu tháng
hoặc suốt một năm
khi hơn ba mươi năm qua
ta bỏ tù mình
trong 25 mét vuông vuông góc tận lầu 5 một đại lộ buồn
không còn chút huy hoàng nào
đôi mắt nhắm lại
dĩ nhiên là không còn gì cả
khi trùng trùng ngôi sao vàng bay trong vũng máu hoàng hôn
không có một chút hứng thú nào
vào cuối tháng
vết thương không khép miệng
cho sự lấn chiếm giao hoan
hầu bừng lên tia chớp trên bầu trời đêm
dĩ nhiên là nuốt nghẹn
triền miên
không cầu mong gì cho nhau
hơn là
mật ngọt
của cái gọi là tình yêu
cho cơn hứng buổi chiều
cầm tù song đôi
lưỡi bàng hoàng ngậm vào lưỡi
cắn nhau
vì không có gì cả, nên
thôi, hãy để dành cho kiếp sau.
.
bài đã đăng của Âu Thị Phục An
- bên kia mùa hè - 01.11.2023
- Không biết - 10.10.2019
- Chữ - 18.09.2019
- Tận thế - 18.10.2018
- ca khúc ♦ buổi sáng - 17.10.2017
- cuộc tình - 05.10.2017
- Đà Lạt - 12.09.2017
- Băng giá - 13.05.2017
- ĐÔI MẮT - 29.08.2016
- Âu Thị Phục An: Tràn Đầy Ám Ảnh - 02.05.2016
- HẤP HỐI - 27.04.2016
- ngợi ca - 22.03.2016
- Một ngày - 22.02.2016
- Sợi tóc - 15.12.2015
- Thiên thu - 09.12.2015
- Tiễn nhà văn Phùng Nguyễn - 24.11.2015
- Vu vơ - 05.10.2015
- Giờ của gió - 05.08.2015
- Buổi sáng với ly cà phê - 09.07.2015
- Độc thoại trắng - 16.06.2015
- Khi thơ mệt - 03.06.2015
- 12 giờ khuya - 22.05.2015
- Trầm cảm - 06.05.2015
- Ngôi nhà - 07.04.2015
- Nụ cười bên chân đồi - 16.03.2015
- Mộng - 11.03.2015
- Vết thương - 03.03.2015
- Xuân già như trái đất cuồng quay - 23.02.2015
- Tự do - 18.02.2015
- Sói - 10.02.2015
- Tôi ♦ Ở ngoài - 02.02.2015
- Im nghe - 30.12.2014
- Trong phòng - 23.12.2014
- Khúc du ca - 04.12.2014
- Tụng ca cuối cho mùa đông thiên đường - 24.11.2014
- Tôi quỳ xuống ăn năn - 19.11.2014
- Hồn ma - 03.11.2014
- tiếng ngày - 28.10.2014
- Suy diễn từ một dòng sông chết - 21.10.2014
- Sống chết - 16.10.2014
- Cắt nghĩa - 06.10.2014
- Đánh dấu vĩnh hằng - 30.09.2014
- Cơn bão - 17.09.2014
- Ngủ yên - 28.08.2014
- Giấc ngủ - 22.08.2014
- Cafe - 29.07.2014
- Đêm yêu - 23.07.2014
- Sóng - 11.07.2014
- Khiêu khích - 30.06.2014
- Sợi tóc nhìn nhau - 10.06.2014
- Hotel buồn - 02.06.2014
- Tôi đang ở đâu trên miền đất nào - 19.05.2014
- Sống ♦ Không tên - 05.03.2014
- Biển - 25.02.2014
- Ái tình - 21.02.2014
- Một cõi để mộng mơ cũng không có - 18.02.2014
- Tôi gối đầu lên mùa xuân - 10.02.2014
- Giáp Ngọ 2014 - 30.01.2014
- nắng trưa vẫn quái và nồng nàn - 21.01.2014
- tẩy rửa - 16.01.2014
- Chúng ta - 13.01.2014
- không lời cuối đông - 07.01.2014
- giọt máu - 27.12.2013
- giáng sinh em - 24.12.2013
- Biển - 11.12.2013
- Thành phố - 05.12.2013
- Tồn tại - 29.11.2013
- Khi tôi ra ngoài - 26.11.2013
- Trăng thu buồn đã dứt cuộc chơi - 22.11.2013
- treo - 04.11.2013
- tôi làm thơ trên giường ngủ - 31.10.2013
- Đóng Vào Thánh Giá - 29.10.2013
- tôi hẹn giờ tôi - 18.10.2013
- Còn Nói Được Thì Cho Tôi Được Nói - 06.09.2013
- Trong một ngày - 19.08.2013
- hụt hơi - 18.06.2013
- Tôi không đùa giỡn - 30.05.2013
- Khúc xương đêm - 25.01.2013
- Nàng ăn cái đần độn của hắn - 27.12.2012
- Dù trái cấm mọc gai em cũng cắn - 21.11.2012
- Khúc gãy - 15.11.2012
- Rụng Xuống Trăm Năm – tập thơ Âu Thị Phục An - 23.10.2012
- Cuối ngày Chúa Nhật mưa - 16.10.2012
- trăng ngọt - 01.10.2012
- giấc trắng - 27.09.2012
- Ánh chớp - 24.09.2012
- Cuộc chiến - 19.09.2012
- thỉnh thoảng tôi đi ra biển - 03.08.2012
- Bài thơ không tên - 04.07.2012
- Why You Cannot - 20.06.2012
- Thất tình - 07.06.2012
- Nhiều năm vẫn nhớ hàng rào kẽm gai trên dốc đồi - 08.05.2012
- thượng đế muốn gì - 23.04.2012
- Hói ♦ Hồi sinh - 27.02.2012
- Lần cuối trong phòng tắm - 23.02.2012
- Nằm mơ - 25.01.2012
- có khi - 12.12.2011
- Khát - 01.12.2011
- lắc chuông - 14.11.2011
- mi - 27.09.2011
1 Comment To "Không có gì cả"
#1 Comment By Liêu Thái On 06/07/2010 @ 8:07 am
sao lại nói về kiếp sau
khi kiếp này có quá nhiều song sắt và môi lạnh
những cái lưỡi cũng được cất trong tủ lạnh
những người yêu xả đá bằng hôn nhân
và những người tập yêu cũng tự cắt lưỡi mình
gắn, thay bằng kiểu hôn điện tử
hãy bịt kín vết nứt mỗi tháng
bằng bộ não khùng của đứa em cù lần có nguy cơ hoá tượng
và rên rỉ hân hoan
khi cuộc đời còn chừa ra một cái rãnh đỏ réo rắt chảy
chảy… chảy… chảy… thơ và…
những kẻ đến sau sẽ quì lạy
những kẻ đến sau lưỡi buồn không ướp lạnh
sẽ hôn lên dòng máu nóng của thơ
đầu nguồn sống
những bài thơ hồi sinh trên ngón tay trần trụi
con mắt xoe tròn nhìn vào
những bài thơ… nẩy mầm…