Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
Thế nào gọi là sống
trôi tuột hả hê trên những dòng sông đang nghẹn sặc
hòa tan loãng những con kênh đen đặc
làm thênh thang những khu nhà ổ chuột
làm mát con đường ngày đêm đang nhọc mệt
Cứ kẹt ở giữa mộng và thực
Chiêm bao thấy còn da bọc
xương
mình đầy ghẻ lở
nằm áp lên thân con chó cái
Ghi chép nhà quê
Ở đây máu và bùn đen đẹp hơn bất cứ nơi nào
Ở đây mỗi buổi sáng bầy chim đến hót rất tự do
Ở đây chàng thi sĩ trẻ vuốt mái tóc rễ tre
Hàm răng trắng hơn sự thật
Một nén hương cho ba
Ngày ba mất, tôi nghĩ rằng không cần phải cầu cho linh hồn ba siêu thoát, dù mẹ đã làm tất cả những gì có thể. Bởi lẽ, thật đơn giản, ba đã siêu thoát ngay khi còn sống. Ba, người không vẩn đục bao giờ. Thầy Lê Thái Phong, bạn ba và thầy tôi, đã nói như vậy. Ba có thể âu lo, đau đớn, dằng xé, cay đắng, tức giận, sợ hãi nữa, nhưng không vẩn đục.
Búng ra sữa
“Đừng búng nó nữa” ả thét. Mấy mẹ con bà Lại vẫn không buông tay. M giằng được một tay, lần xuống bắp chân rút con dao, đâm tới tấp vào xung quanh. Chỉ nghe thấy tiếng phầm phập và tiếng ả rú lên. M vùng ra được, lao về trước đạp phăng cánh cửa. “Nhiều quá, hứng cẩn thận” bà Lại thét lên. Chỉ thấy một mình M lao ra khỏi căn nhà mù mịt khói.
Vũng bùn ấm của ngày
hàng tỷ người tỉnh táo
khi một người đang mơ
giấc mơ có hình trăng lưỡi dao
xẻ thịt một triệu con bướm đen đu mình hút mật
một cành lan trắng
Nhựa dục
Anh thân cây khô hắc căng mùi vòng cung
vắt từng sợi lông trắng đen tù mù mọc khắp nơi
Con giống cái phẳng hiến dâng nằm thinh hứng
thú hình trụ lăn lóc chảy trào
Nô Lệ Chúng Ta ♦ Tình Yêu
sự tù đày luôn lớn và vĩ đại
cái lồng ấy xứng đáng cho chúng ta man dã
xứng đáng làm một cội nguồn tuyệt vời cho chúng ta điên loạn
thú nhân.
từ một con vịt
Sau này, tôi mới biết là Má một thân một mình, hai tay cắp hai mảnh gỗ kéo từ trại cưa về nhà, kể cả những khi mưa dầm trên con đường đất sét. Đường đất sét trời mưa đi rất trơn. Muốn không té thì phải đi chân không, hai ngón chân cái phải bấu quặp xuống đất để không bị ngã. Có khi tôi đi học về, trường học ở mãi ngoài bến đò…
World Cup hàm ca
tôi phản đối
chế độ độc tôn toàn trị trọng tài
cần có đủ tam quyền tam phân
trọng tài, camera, khán giả
Trăng
đã mấy ngàn năm
chúng nó chơi trăng
và để lại đây một người đàn bà cô quả
mùng một làm dáng lưỡi trai
mùng hai làm duyên lá lúa
Lời World Cup
Còn 7 phút để nghe giảng đạo
Vì 9 giờ có đá banh rồi
Ta lại hóa thần tiên khờ khạo
Lượn bay theo thứ vật thể được bơm hơi
Một ngày chẳng ra gì (2)
Tôi bắt gặp
đúng là hắn ta đang vẽ (hắn là kiến trúc sư)
một toà tháp cổ kính hoà trộn hiện đại – hậu hiện đại
một toà tháp có mầu (mùi) của xấp bạc (tiền) đi đêm
có mầu (mùi) thanh sạch trộn hoà trong bẩn thỉu (thối) . . .
Những Đêm Vẫn Nhàm Chán Như Mọi Khi
khi america thức dậy
vẫn không mặc quần áo, như mọi khi
ngày hun hút sâu thẳm
vài con ruồi bay trong đời
Nền móng
Làm sao họ đã có thể, những người đàn ông ấy, những kẻ hung bạo bằng tay không vật lộn với thú dữ, tạo nên những hình ảnh kiều diễm đến thế? Làm sao họ đã có thể vạch nên những đường nét như tơ, những đường nét như thể từ đá vút lên và thoát đi? Làm sao họ đã làm được như thế, những người đàn ông ấy?
Xem World Cup
thót tim sau những cú đá xém làm bàn
chửi bới trọng tài thổi bậy
ôm mặt đau khổ khi banh lọt lưới mình
hắn cầu xin chúa cho hội nhà thắng trận
nhưng hội nhà hắn thua thảm hại
Mùa World Cup
Từng đợt nắng nóng bất thường
của mùa Hè đã trở nên
nhàm chán cho biết bao người
nhàm chán như những giờ cắt
điện từng ngày nhàm chán như
Rừng gọi
Nó đến Tà Sùa sau một đêm thức trắng. Rừng ngập nắng. Ánh sáng vàng tươi tưới ngập núi đồi. Cả cánh rừng rực rỡ chói lòa. Nó ngạc nhiên quá đỗi. Bóng rừng thâm u đâu? Chả lẽ nó lại lầm? Cúi xuống ngửi đất xong, nó áp tai nghe ngóng định hướng một hồi. Không lạc được. Đây chính là Tà Sùa.
Ăn mày ♦ Âm Âm Âm
Lạy trời con gái ở truồng
Con trai dốc cạn một buồng phổi ho
Trụi trần ngồi giữa chợ khô
Nhắm mắt lượm một nấm mồ bay lên
Thủ dâm
Làm gì đó hỡi cái bóng anh
Quấn lấy em bằng nỗi buồn của quỷ
Sứ mệnh nào bắt lá phải xanh hoa phải màu trái phải hạt
Tái sinh
không thể tiếp nhận thêm những cơn đau
khi màn độc tấu cứ loay hoay đưa thi thể nàng trôi tuột vào ánh sáng
trận đói nghiêng ngửa dằn vặt từng thớ thịt trên khuôn mặt nhập nhòe
Những khuôn mặt đá tảng
Những bản tham luận xếp hàng
Chờ đến phiên . . . báo cáo
Ngôn ngữ lại rống lên như một đàn bò
Chỉ có nhân dân là vẫn sống trong sương mù
Ghép tế bào mũi
làm hỏng mất cái lỗ mũi
chẳng còn nhận ra mùi thơm thối
y khoa hiện đại
quyết định cấy ghép
Gặp Trịnh Công Sơn.
Vậy nên, khi trên tạp chí Da Màu xuất hiện loạt truyện đặc biệt, phi lý, thì tôi rất khoái, thỉnh thoảng lại ghé vào đọc một đọan xem có gì thật sự là mới, là đột phá, xuất sắc không. Và phải thú thực là tuy chưa đọc hết, nhưng tôi đã rất thích những truyện ngắn này. Không phải vì nó lạ, mà là vì nó thực sự là sản phẩm của trí tuệ và vì thế rất xứng đáng được gọi là tác phẩm.
Bộ tộc Kayan: Truyền thuyết người cổ dài
Năm 2006, nhiều phụ nữ Kayan tháo bỏ vòng đeo cổ để phản đối họ bị lạm dụng văn hóa vào việc kinh doanh du lịch. Năm 2008, các cô gái trẻ cũng tháo bỏ vòng đeo cổ trước khi vào trại tỵ nạn tại Mae Hong Sorn. Cùng năm đó, Liên Hợp Quốc kêu gọi chính phủ Thailand hãy để bộ tộc này sống tự do…
Hồn nhiên
ngắt ra một đoạn ba mươi năm tù ngục
có đôi mắt mù và tai điếc
bụng rỗng và chân xiêu vẹo
cái đầu cụp xuống và trái tim khô quắt

Bình Luận mới