Trang chính » Sáng Tác, Truyện chớp Email bài này

Búng ra sữa

0 bình luận ♦ 1.07.2010

 

 

Nhân một câu chuyện của Bùi Chát

 

Nhanh lên. Tới chưa. Rồi. Lấy xô nhanh lên.

Bà Lại với mấy đứa con gái nháo nhào xếp thành hai hàng trước bàn thờ, trên tay mỗi người đều cầm một cái xô đỏ. Trời chiều oi bức. Ả vừa ló mặt tới cổng, M bước theo ả vẻ lo lắng. Khi cả hai vừa bước vào sân thì hai tràng pháo nổ đùng đoàng. Ngửi thấy mùi thuốc pháo, M trấn tĩnh. Dân làng bu kín cổng nhà bà Lại, tuyệt nhiên chẳng ai dám vào sân. M liếc qua mái ngói cũ kĩ, nó còn chưa định thần ả đã lườm một cái. Hai người tiến dần vào cửa, khói nhang từ trong nhà tuôn ra ngùn ngụt. M nghiến răng, mắt nhắm nghiền, nó bám vạt áo ả bước vào.

Trong nhà khói mù mịt. Chắc lỡ tay đốt nhiều nhang quá, bà Lại giục một đứa bật quạt lên. M dần mở mắt ra. Chính giữa nhà là cái bàn thờ, hai bên hai dải lụa đỏ rủ xuống. Hai bên Bàn thờ là hai chiếc giường, đầu chiếc giường bên phải dán chữ song hỉ đỏ lòm.

Bà Lại đưa cho hai người nắm nhang to, bảo một đứa con gái ra tắt quạt. Ả nhanh nhẩu cắm túa vào bát nhang. M thấy bồn chồn, cố cắm xong bó nhang. Hai người quay ra ngoài sân vái một vái, quay vào bàn thờ vái một vái, quay sang nhau vái một vái. Xong, ả đẩy M ra giữa nhà, bắt nó nhắm tịt mắt lại. Bà Lại giục một đứa đóng chặt cửa, đốt thêm nhang. M bắt đầu thấy khó thở, nhưng ả đã dặn phải đứng chừng hai phút. Bỗng M thấy có vài bàn tay sờ nắn người nó, rồi có cái gì đó bật vào mặt. Nó mở mắt nhưng chẳng thấy gì, điện đã tắt từ lúc nào. Thêm mấy bàn tay nữa chụp lấy M, bà Lại giục mấy đứa con búng mạnh vào. M hoảng quá, cố vùng thoát khỏi vòng vây.

“Đừng búng nó nữa” ả thét. Mấy mẹ con bà Lại vẫn không buông tay. M giằng được một tay, lần xuống bắp chân rút con dao, đâm tới tấp vào xung quanh. Chỉ nghe thấy tiếng phầm phập và tiếng ả rú lên. M vùng ra được, lao về trước đạp phăng cánh cửa. “Nhiều quá, hứng cẩn thận” bà Lại thét lên. Chỉ thấy một mình M lao ra khỏi căn nhà mù mịt khói.

M bưng mặt lao thẳng ra ngoài, đám người ngoài cổng nhốn nháo, một số định chạy vào nhà bà Lại nhưng rồi thôi. Khói tan dần vì có một đứa chạy ra bật quạt. Mấy mẹ con bà Lại đứng im quanh ả. Ả co quắp dưới nền nhà, mặt bê bết máu. Mẹ con bà Lại mỗi người cũng được lưng xô máu.

“Tao tưởng nó ngoan ngoãn, tao tưởng mày đánh lú nó kĩ rồi”. Vừa nói, bà Lại vừa thở dài bước ra ngoài sân. Mấy chị em ả khiêng ả lên giường, băng bó vết thương, ả nhổ nước bọt phì phì.

M chạy tút qua cánh đồng, chân nó túa máu vì dẵm phải gốc rạ, mặt nó căng ra. Nó dừng lại bên một cái mương, soi xuống thì thấy hai má nó đang mọc ra hai chiếc vú. M rống lên thảm thiết, nó nặng nề chạy tới đường cái.

 

 

 

.

bài đã đăng của Bỉm


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)