Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Đám khói hỗn loạn

 

 

 

Tôi bắt đầu nhìn đất nước
một cánh đồng người héo say ngất

Từng khối trắng mùi thuốc nổ ám ảnh
bám màu thép gai xưa còn máu lãnh địa buồn.

Sợ hãi móc lên đầu từng ô khoá sơn màu đỏ tía
giọt máu khô đã bốc cháy
nhổ lịch sử biến dạng thành kẻ lang thang đầu trọc
những người dân tự vượt qua ranh giới
và vượt qua ngôn ngữ
tóc hình nhuộm đỏ vàng dựng đứng múa theo gió từng cơn

Gió rít truyền con chữ vô hình vo tròn bay
tôi không còn lựa chọn là cất tiếng cười điên dại

Tôi vẽ đã lau đi hơi mù trên kính khung cửa sổ bụi
nước mắt đông đợi sang mùa chảy

Nơi phố sá này từng vùng phủ tháp sóng
ai với con đường chân lý bị đám ổ khói che lối đi

Chúng ta đi đâu mục nát của sương mù
sự thật bóp nát
dối trá thổi phồng căng

Xã hội của những khói cay không dấu
thở từng hơi dài xoá tan.

 

 

 

.

bài đã đăng của Huỳnh Lê Nhật Tấn


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)