Tôi bị chứng ị són. Mỗi lần đi, chỉ ra được một chút cứt. Vì thế, mỗi ngày phải vào toilet nhiều lần mới thấy nhẹ bụng.
Mỗi lần vào toilet, sau đó, tôi phải cầm theo một cuốn sách để đọc cho đỡ chán. Nhưng vì là ị són, nên tôi không bao giờ đọc hết được một chương sách hoàn chỉnh nào trước khi giải quyết xong nỗi buồn ị của mình.
Nhưng tôi rất thông minh. Tôi không muốn việc đọc của mình trong những lần ị ấy trở thành vô ích nên sau khi ị, tôi viết lại những ý nghĩ trong khi đọc vào một cuốn sổ tay.
Vô tình, tôi phát hiện ra một nơi rất trân trọng những ý nghĩ ba lém kiểu ăn xổi như của tôi. Tôi gửi những ý nghĩ đã ghi vào sổ tay cho họ.
Tôi nổi tiếng gần như ngay lập tức. Bởi vì tôi liên tục ị són. Mỗi lần ị tôi lại có được một ý nghĩ nào đó để ghi vào sổ tay. Cứ tính về tốc độ ra đời ý nghĩ, đã không ai có thể thắng nổi tôi rồi.
Một lần, họ cử phóng viên phỏng vấn tôi về những bí quyết để trở thành người có tốc độ nghĩ vô địch. Tất nhiên, vì sỉ diện, tôi không thể trả lời với họ rằng vì tôi bị ị són. Tôi đành nói cách khác, vừa ý nhiều người hơn, những người đang chờ đợi câu trả lời từ một nhà vô địch sản sinh ý nghĩ.
Sau lần phỏng vấn đó, tôi càng nổi tiếng hơn. Càng lúc tôi càng ý thức được rằng mình là người nổi tiếng. Áp lực của việc đó khiến tôi cứ dằng dưa việc chữa lành bệnh xấu của mình. Chữa lành, thì tôi làm sao có được cái họ cần sau mỗi lần ị són của tôi? Hơn nữa, xu hướng của rất nhiều nơi đang là những kiểu nghĩ gây shock như vậy.
Tôi đành phải chuyên nghiệp hoá việc ị són cho phù hợp với yêu cầu của thời thế. Dĩ nhiên, tôi cũng đặt tên cho cả kiểu suy nghĩ của mình là “Triết lý hậu ị són”. Không có một tuyên ngôn, dễ bị cho là tên ăn may, “chó táp phải ruồi” lắm.
Tôi lại thấy sắp bị ị són. Tôi cần phải vào toilet ngay bây giờ. Ngay lập tức.
.