mở trang sách mùa đông
đầy bụi
tiếng quạ kêu chì chiết nỗi nhớ
trên ngọn sầu đông sau vườn
trầm kha con bệnh
sẽ một ngày trí tưởng tượng thành dao
lẻn vào thớ nghĩ với đường đi zic zac
một ngày núi mềm hơn cả bầu ngực em
rỗng toác
chảy tan như que kem trong bầu trời nóng ngột
anh chìm vào màu đen của góc khuất
bóng cô gái ngập ngừng run rẩy
chạm vào khẽ tan
khói đùn cả một chiều đầy mây viễn tượng
bọt bèo trôi sông
mùa đông
con dế lạnh vùi mình trong đống cành khô ươi mục
hát ru người
ca dao và cả đồng dao đều đã mất trên đầu môi nứt những vết chân chim
trầm thâm màu khói thuốc
bỗng mơ
sáng nay con dế chết
có người ôm mùa đông chật chội
hai tay thừa
bồng bế một đời cuộn thành gói phế phẩm
xe rác đến
chở đi . . .
.