Tôi mơ một giấc mơ
một bộ lạc hùng cường có những đoàn lữ hành lần lượt lên đường qua sa mạc
sứ mệnh của họ là phải đi qua đấy để tìm
một nguồn nước ngầm sâu dưới cát vàng vô tận
ở cuối phía mặt trời
một nguồn nước chỉ nghe thấy tên và những huyền thoại xung quanh
sẽ tha hồ đủ nước
cả cho cây cối nở hoa và đơm quả ngay trên quê hương cằn cạn chốn này
chúng ta sẽ mãi mãi không còn loay hoay với cát nóng và chân trời
đấy là đoàn lữ hành kiệt xuất nhất đã từng được cử đi
trước đây chưa từng có nhiều người khôn ngoan và ý chí mạnh mẽ đến thế
họ hứa với những người ở lại một ngày trở về chắc chắn
bộ lạc sùng sục khua cờ gióng trống thổi kèn gạt lệ tin tưởng nổi sôi
có người câm râu trắng đứng yên chứng kiến
người duy nhất đã trở về từ cuộc ra đi trước đó
ai hỏi đến chỉ bắt gặp một ú ớ lạc đề
hẳn nhiên hắn câm – người ta tin thế
hành trình thẳm
những con lạc đà chết kiệt vì thồ nặng và không thể tranh nước dự trữ với đoàn người
bị xẻ thịt
những vùng cát lún nuốt gọn bước chân
mỗi người dẫn đường ngã xuống
khóc thương rồi chăn quấn
xác vùi trên cát
mất dấu
lại ngầm thỏa thuận với nhau bầu ra người dẫn đường mới
lại đi về hướng mặt trời đỏ lửa
chỉ có đi tìm nước giữa mênh mông cát là hoằng đại
còn lại toàn mục ruỗng vô nghĩa lý
giữa lúc ấy có người bỏ trốn
kẻ đào ngũ là người đang dẫn đường
tên hèn nhát – đoàn người phẫn nộ trong khinh bỉ
hắn lăng nhục bằng hành động khiếp nhược
những kẻ không xứng đáng không cần đứng trong hàng ngũ chúng ta
chỉ cần đi về hướng mặt trời
đoàn người chia ra nhiều toán vì mâu thuẫn
những người chỉ huy mới
quyết ý đi sâu hơn
dù ngay cả giấc mơ của họ cũng đã thấm mệt rã rời
đăm đăm không lùi là cương lĩnh
nhưng chính thời gian đồng lõa với mặt trời
hút cạn từng dòng nhựa sống
những chiếc bóng đổ dài lặng lẽ dưới ánh chiều màu máu thẫm
cát vẫn trải dài
cát vốn thản nhiên
tất cả đã cùng đến đích vào một ngày
khi bộ lạc kia lại tiễn đoàn người khác lên đường
lần này
có hơn một người câm râu trắng lặng im …
.