Khai trương vào tháng 6 năm 2019, The Plinth là không gian nghệ thuật đầu tiên trong khu vực đường cao tuyến High Line, giao giữa Đường 30 và Đại lộ 10, với tầm …
Dạo một vòng thăm phần còn lại của tòa nhà
tôi nghe tiếng khóc yếu ớt bên kia mấy ruộng lúa
giữa những tầng cao khi thang máy di động
và nhớ giấc mơ đêm qua đi dự đám tang của chính mình trong một nhà quàn cho xe lái thẳng vào
Chúng tôi xuống xe, có được 15 phút để đi vệ sinh, cà phê và dãn chân, ông tài bảo thế. Xong việc, tôi có nhiều thời gian, nên đi vòng ra phía sau căn nhà nghỉ. Trong phòng, trên một cái bàn nhỏ, có mô hình một làng phố
Em là ai mà mồ chôn tập thể hàng hàng
Em là ai là bí mật của nhân gian
Chiều tà lấn ban mai cuộc đua tới hồi nước rút
Vận động viên lực sĩ kề vai
Vào một ngày kia, tôi nhận được thư dành riêng cho tôi- đọc thì biết rằng tôi bị kết án tử hình, chết treo cổ.
Tin đồn lan rộng, như lệ thường giữa chúng tôi. Các thành viên trong câu lạc bộ làng họp lại
Qua câu nói đó tôi đến được nhà anh, nghe nói ở một hòn đảo giữa biển, và vào tận trong phòng làm việc. Một thế giới đầy sách, những cuốn sách thuộc hàng kinh điển mà giá trị đã đóng đinh vào thời gian. Nhưng tôi chủ tâm tìm thứ khác: một cái bàn viết có nhiều ngăn kéo, nơi anh từng ngồi làm thơ
Họ, những người với nhiều năm thám hiểm núi tuyết và sông băng, ngạc nhiên khi biết ra hắn đã tự một mình rời trại sáng hôm trước. Họ tìm thấy hắn nằm dưới một kẽ băng lưng chừng núi, sâu chừng 20 mét.
Năm 354.049, dịch bệnh lại phát sinh dữ dội trên hành tinh. Đầu năm là dịch chốc đầu Congo, hai tháng sau có toét mắt Hoà Lan, cuối năm là lở móng Brazil trong giới thể thao bóng đá, và trước khi qua năm mới là dịch thối mồm Việt Nam khiến cho bầu khí quyển trên hành tinh trở nên đặc quánh và hôi hám không thể chịu nổi. Lập tức, các nhà khoa học không gian đẩy mạnh kỹ nghệ du hành vũ trụ tìm nơi sạch hơn để thở
Đám tang của một nhà thơ vốn cô đơn lại càng cô đơn hơn
Trong mùa đại dịch
Tôi vừa nghĩ đến những đóa hoa thầm lặng đến cô tịch
Khi mà đám tang của thi sĩ chỉ có thể cử hành
Đằng sau những con chữ
Trên lối đi người thi sĩ chỉ muốn tách mình độc hành
Những trải thảm đỏ chỉ rắc lớp bụi nhỏ phù du
em báo tôi hay giờ đã tuyệt đối yên tĩnh
em có thể nghe giọng thái thanh từ lửa bếp
mỗi chiều
giản dị – trong đáy mắt em cây sồi già
ngọn đèn leo lét
cùng đồng vọng những bàn chân đồng loạt cất bước
tôi cũng không còn trẻ nữa
để lang thang trong các trại tù
kà tum long giao suối máu
thanh cầm yên báy lạng sơn
rừng xa lạnh lẽo
lao động héo tàn
đói nhặt từng hạt cơm rơi
trong bùn hay nước mắt
Thơ Phạm Thiên Thư dẫn người đọc đi qua mất mát, đi qua cái chết, nhưng hồi tưởng mà không sợ hãi. Đó là thơ của sự đau buồn sâu xa nhưng dịu dàng, sự kháng cự số phận theo kiểu khác. Nhà thơ mang lại hình ảnh luân chuyển của sự sống và cái chết, của hạnh phúc và đứt gãy, như nhịp tuần hoàn vũ trụ. Sự lặp lại của các chữ trong thơ khi nói về cái chết chính là sự lặp lại của mùa.
Một nhà thơ Việt
lưu vong khi mới lọt lòng
Đã giã từ ngôi nhà tạm
Cái tổ cô đơn
Từ ngày em ra đi
tôi về cưa khúc gỗ
đóng một cây thập giá
vác lên đồi săn chim
Nhưng nếu anh không có gì thay đổi, vẫn là người bạn cũ như tôi mường tượng… Dĩ nhiên người bạn cũ cộng thêm trên ba mươi năm cuộc sống bên Mỹ, tôi không thể mường tượng cho ra được. Dù sao tôi vẫn mường tượng, hơn nữa, tôi thường được nghe tin tức về anh.
Cái radio có khúc đầu ăng ten bị gẫy nhưng vẫn bắt đài BBC Luân Đôn và đài Tiếng Nói Hoa Kỳ thật rõ. Sáng nào tôi cũng ngồi với bố, nhấm nháp những giọt cà phê, nghe tin tức. Và cuối mỗi bản tin về một nơi chốn vừa mất đi, hai bố con lại lặng lẽ nhìn nhau.
Cách ly vì Covid-19 làm người ta thèm gặp nhau và quen dần với cách gặp ảo trên mạng. Sau này, khi nạn dịch đã qua, người ta sẽ gặp ảo hay gặp thật?
CNN và Sesame Street làm chung một chương trình để giải đáp các câu hỏi của trẻ em về Covid-19. Có một câu nói đại khái là tất cả những gì người ta học được trong đời đều đã học từ hồi mẫu giáo.
Mới đây chúng tôi hãy còn ngồi quán, tán tỉnh lẫn nhau và chế diễu cơn sốt da vàng. Vậy mà cảm giác đã hằng thế kỷ hay ít nhất đằng đẵng nhiều thập niên. Có phải thời gian kéo dài khi con người chờ đợi. Nhưng chờ gì? Hết dịch? Khi nào? Không ai biết. Nhưng tôi đã viết gì…
Chị thấy trong có hai tháng mà chị trông lạ hoắc. Mình đã quên hay đã không làm cái gì nhỉ. A, không nhuộm tóc. Tóc mai của chị đã trắng xóa hai bên thái dương. Kệ, trắng cứ việc trắng. Đáng nhẽ 6 hay 7 tuần phải nhuộm lại nếu không muốn nhìn thấy đường ngôi trắng xóa
Máy đánh chữ của cha rất đặc biệt. Mang hơi hướm lạ của một vật nhiệt đới, tố cáo gốc gác của cha cho dù cha nói tiếng Pháp lưu loát như người Pháp. Chỉ cần nhìn hàng phím trắng vẽ những ký tự không thể phát âm là biết người đàn ông sở hữu chiếc máy ấy đến từ một chốn xa xôi và nói một thứ tiếng không ai biết.
Thằng bờm có cái khẩu trang
Phú ông xin đổi mặt hàng Tesla
Lắc đầu Bờm nói không ra
Phú ông xin đổi ối chà dầu thô
Người viết này vốn sống ở Sài Gòn, di tản khỏi nơi đó đêm 29 tháng 4, 1975, để tránh Cs-75, và đang cách ly tại gia ở Mỹ để tránh Covid-19, có thể nói rõ mối liên hệ căn bản giữa các tổng thống với đại nạn của quốc dân. Đó chính là ý muốn tái đắc cử.
Các tác giả trong tập Kinh nghiệm kiến quốc gồm các cựu viên chức, giáo sư, chiến binh, ký giả, và văn nghệ sĩ của một thời Miền Nam, nay đã trên dưới 80. Họ chia sẻ kinh nghiệm của một thời trẻ trung đầy lý tưởng trong công cuộc xây dựng tân quốc gia Việt Nam Cộng Hòa “như một quốc gia họ kỳ vọng trong trí tưởng với tất cả thiết tha, chứ không phải là một công cụ chính trị của chính phủ Mỹ.”
Được cháy bùng lên trước khi bị hủy diệt, hình ảnh ấy là biểu tượng của học đường miền Nam. Đó không phải chỉ là sự tiếc nuối, và giấc mơ con cá chép cũng không phải chỉ là hoài niệm riêng của Hoàng Phủ Ngọc Tường, mà còn hơn thế. Sự nhận chân ra giá trị văn hoá và tâm hồn của Huế, cũng không phải chỉ của Huế, mà của một cái gì lớn lao hơn ….
ở đời vẫn thói thường cả đấy
chuyện bối rối/chỉ thấy khi rầu
một cách kịch tính mối sầu
đeo đẵng anh ta cơ cầu, hai vai
cố làm sao bao người xăng xái
nom – anh ta táy máy liên hồi
điều đấy cho thấy bãi bồi
tách biệt, với nhân thế (ngồi chỗ riêng
Đêm qua sông âm chào lên cung giốc
Cuộc phù sinh xoay một chút ê chề.
Đêm nhẹ thở ngỡ người xưa mời gọi
Với mộng cuồng chân ráo hoảnh mượn về.
Tàn thuốc ấm ngọt qua sương tâm tưởng
Như môi người thơm rừng cũ lần đầu
Đêm chưa hết mà sao người thổn thức.
Bước nữa thêm. Đâu đó mở lời chào.
Thỉnh thoảng có một ngày bạn chỉ muốn
bỏ nó mà đi xa thật xa.
Bạn có cảm giác nó co lại trong mình như một hòn đảo,
y như thể bạn đang ở trên một chiếc thuyền.
Sometimes there is a day you just want
to get so far away from.
Feel it shrink inside you like an island,
as if you were on a boat.
Trong lúc nguy cấp, rốt cuộc, nhà cầm quyền Cộng Sản buộc phải bỏ cái thói kiêu ngạo cổ hữu, chính thức thừa nhận sự hiện hữu hợp pháp của VNCH như một cái phao cứu sinh.
Thực tế là, VNCH đã từng là một quốc gia có cương thổ, có quân đội, có chủ quyền pháp lý, được 87 quốc gia trên thế giới công nhận và đã là thành viên của nhiều Uỷ Ban trong Liên Hiệp Quốc, trong lúc vào thời điểm đó, chính quyền Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa của miền Bắc chỉ được một số rất ít các quốc gia trong khối Cộng Sản thừa nhận.
Mười giờ sáng ngày 30 tháng 4 năm 1975, tôi đang ở tại tuyến phòng thủ của Trường Bộ Binh Thủ Đức với chiếc ống dòm nhà binh, quan sát một chiếc xe tăng T54 của Việt Cộng vừa bị một trái đạn chống chiến xa M72 bắn đứt xích.
Bình Luận mới