David Wojnarowicz : Untitled (One Day This Kid…) (1990–91)
Đặt một bức ảnh thời thơ ấu bên cạnh lời tiên tri về những tổn thương và định mệnh bất hạnh trong đời sống người đồng tính, …
Vào một buổi sáng tháng 11 năm 2004, một buổi sáng mát lạnh, như lệ thường, Theo Van Gogh cỡi chiếc xe đạp dọc theo con đường Linnaeusstratt ở thành phố Amsterdam. Ông không biết là có một thanh niên người Morroco tên là Muhammad Bouyeri, núp sẵn bên đường, thủ một khẩu súng và hai con dao đồ tể. Khi thấy ông đạp xe qua, gã lẳng lặng móc súng, bước xuống đường, bắn vào người Van Gogh. Ngã xuống đất, Van Gogh nhìn lên và nói với Bouyeri khi thấy gã bước đến gần: “Có thể nào mình nói chuyện được không?”
Không. Bouyeri bắn thêm bốn phát súng,
Tôi cần đề tài cho một truyện ngắn.
– Hãy thử làm tình tay ba với hai cô điếm.
– Tôi cần cảm hứng để phát huy tốt đề tài.
Hãy cứ thong thả. Chúng ta còn đến 5 phút trước khi tận mắt chứng kiến cảnh tưởng 50 quả bom nguyên tử tiêu diệt 200 triệu người trong vòng 30 giây.
Những khung cửa sổ to tướng dựng nên vách tường nghiêng hướng nam của căn nhà. Sylvia ngước lên và bị choáng ngợp bởi ánh dương ẩm hơi nước vừa ló dạng – hoặc cũng có thể cô bất ngờ bởi hình ảnh của Carla, chân trần, tay trần, trên chóp thang, khuôn mặt viền vòng những lọn tóc màu hoa bồ công anh còn quá ngắn để tết thành bím.
Sự thật vẫn không xuất hiện
nó làm căn phòng 16 mét vuông như ma vật
tôi vẫn tự tử chầm chậm
bằng những ly rượu của mình thành một nhà tù khổng lồ
Báo cáo
The truth has yet to surface
it haunts the sixteen-square-meter room
i am killing myself slowly
my glasses of wine metastasize into a giant prison
I report
Một cuối năm tỉnh giấc. Lũ tuyết phờ phạc như đám ma có đoàn người mặc tang phục trắng. Với những giọt lệ trong những bờ mắt chừng như đã trắng dã. Qua ô cửa. Nhìn cuộc đời đổ nghiêng, khi lòng đường cô đặc lạnh lùng.
Bộ đồ lòe loẹt cũ ai treo trong ngày không nắng. Tôi nhớ những cánh cửa mở níu tôi về ngôi nhà im lặng trong nắng phương Nam. Ngôi nhà mỗi lần tôi ngoái lại, ngưng đọng hơi khói màu trà trong mắt tôi.
Anh nhớ tip cô tiếp viên quán nước mặc jeans,
Nàng là bạn tôi.
Tuy nàng cười vang dòn
Anh không nhiệt tâm
Jen chẳng nhiệt môi.
đôi mắt trong trẻo và sáng quắc
để thôi miên đôi mắt mệt mỏi giờ đi làm
làn da có cái phẳng phiu phổ thông
để giấu những giày vò riêng tư
Em gái tôi
Nancy Ynhi Luu
15 tuổi
đang lớn thành thiếu nữ sành sỏi
giáo dục sinh lý
ngữ từ diễn tả
chẳng chút ngại ngùng
động tác hệt như từng trải
At night in bed I kept wondering:
“Who?”
translated by đặng thơ thơ
translated by the author
One nice day, the advertisement for a clinic specialized in penile implants in Los Angeles decides that it needs to have a new approach in order to be more successful in the …
Nữ Quyền Trốn Học
Đặng Thơ Thơ
Sẽ có thời con trai Việt Nam đua nhau ghi danh học lớp Nữ Quyền. Họ học không phải do theo “mốt,” mà vì nhu cầu tiến thân cấp bách. …
viết cho Kimberly
“people believed it is possible to survive a direct nuclear hit by burrowing into the earth inside a steel cocoon” (David Baldacci-Saving Faith)
Trong một giấc mơ, anh thấy em hộ tống anh tới …
Đứa con gái của tôi tuy mới lên 3 đã nói rành tiếng Việt, nó cứ gọi tôi là Bố Bố. Tôi quen hẳn và coi như mình tên là Bố Bố. Hôm nọ có …
Một người đàn bà tuyệt hảo phải có đôi mắt nâu to tròn của Belle, dòng suối tóc óng ả mượt mà của Jasmine, đôi môi đỏ mọng bé xíu của Snow White, thân hình …
Trước khi ra Hà Nội công tác, Hà Mi vào yahoo, chát với người yêu trên mạng của mình là Nguyên, một Việt kiều và rất có thể là ở Sidney.
Hami2004…: Nguyên thân yêu! Em …
Tôi kể cho bạn nghe chuyện này lạ lắm.
Một hôm ở trong chợ cho tay vào bóp tìm tiền trả, tôi bỗng ngạc nhiên chạm tay vào cái nịt ngực, xém chút nữa thì lôi …
cảm hứng từ “Bài Kiểm Tra Năng Khiếu Của Wanda Coleman”
1. Những người đàn bà ủng hộ nữ quyền là:
a. đám gái ế chồng cho nên đâm ra chán đời thù hận đàn ông
b. những …
Ông nói với vợ:
Bà bôi nhọ danh dự ông khi viết truyện về Chủ đề Tình Dục (nhân vật chính luôn luôn là TÔI). Ông gọi đó là truyện có mục đích khiêu dâm (pornographic).
Bà …
Con Múp gọi điện thoại báo tin cho tôi xuống nhà thương Rạch Giá. “Tiểu Phụng sắp chết”. Tôi hỏi có chuyện gì vậy? Nó không nói, chỉ bảo: “Ông phải xuống. Nó cần ông”.
Chuyện tồi tệ hơn tôi tưởng.
Cuốn tiểu thuyết này, tác phẩm đầu tay của Dinar Rahayu, viết vào năm 2002, phần lớn diễn tả những kinh nghiệm đời sống tình dục của một số người có khuynh hướng bạo dâm ác dâm, sùng bái tình dục, có hành động loạn luân hoặc vướng tình trạng chuyển giới tính.
Chúng ta thử tìm hiểu chế độ mẫu hệ Chăm qua dấu ấn nó để lại trong văn chương: truyền thuyết, sử thi – trường ca và văn chương bình dân; sau đó nhìn nó qua lăng kính xã hội hôm nay; nêu lên một vài nhận định rồi từ đó thử đề xuất một số biện pháp giải quyết.
Những cộng đồng da đen, và đặc biệt là những cộng đồng nghèo khó, họ thường có lòng ngờ vực và không xem trọng phong trào tranh đấu nữ quyền. Đa số vẫn tiếp tục mơ ước về một cuộc nâng cao chủng tính, trong đó họ dành ưu tiên cho những nhu cầu của đàn ông, và chấp nhận những ý niệm cố định về vai trò nam nữ.
Hugo Nguyễn sinh năm 1952 tại Huế và học Trường Cao Đẳng Mỹ Thuật Huế từ năm 1970 đến năm 1972. Tuy dở dang, nhưng với tấm lòng say mê nghệ thuật, Hugo Nguyễn luôn luôn tự tìm hiểu, nghiên cứu, khá sâu trong lĩnh vực hội họa.
Sáng nào cũng vậy, sau khi pha cà phê cho tôi, chàng nắn nót viết cho tôi mấy giòng chữ trước khi chàng đi làm. “Anh Thư, chúc chị một ngày thật đẹp. Em sẽ mau về để làm chị vui.” Những chữ chàng viết ngày nào cũng như ngày nào. Chúng chỉ thay đổi có một lần từ dạo trước. Năm ngoái, chàng viết trịnh trọng, “Tôi sẽ về để phụng sự bà.”
Bây giờ thì tôi hoàn toàn một mình. Con nhặng biết điều đó. Tiếng vo ve của nó vang đến từ mọi ngóc ngách của căn phòng, bám vào phía trong sọ não của tôi, và tôi biết chỉ có một điều duy nhất tôi có thể làm để xua đuổi nó đi.
Ngày gặp người đàn ông có đôi mắt đẹp che khuất dưới hàng mi rậm. Biết mình không là đá. Tôi muốn nói với anh bằng ngôn ngữ của loài người khi yêu nhau. Nhưng lại không có khả năng diễn tả được những cảm nhận phát xuất từ trái tim của một người câm.
Bình Luận mới