tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …
Tôi không biết có những cửa ải nào con người đi qua mà không phải sợ hãi. Chân tay tôi bủn rủn khi bước vào cửa khách sạn, tôi run run hỏi người quản lý cho tôi lên phòng. Dường như đã được dặn dò trước, cô ta tỉnh queo bảo “lầu hai”, không cần biết đến nỗi sợ hãi của tôi. Tôi đang bước qua một khúc rẽ của cuộc đời.
Có đôi lúc tôi thắc mắc tự hỏi tại sao phụ nữ thời đại chúng tôi phải viết và họ đã viết gì? Nhu cầu nào đã thúc đẩy họ cầm viết, động lực nào bắt họ ngồi xuống bàn phím, thoăn thoắt gõ những con chữ trôi bập bềnh trên giòng tư tưởng.
mai này, hầu hết các con đường bạn đã đi qua sẽ biến dạng, miếng thi ca đính gót guốc bao lâu nay không thể kéo dài thêm nữa con đường làng.
giá mà, ai cũng thấy được những chiếc xi- líp đủ màu, kể cả chim, cò bay phần phật trong gió chiều tà, trong nắng ban mai, cục diện đời sống mỗi người có thể sẽ thay đổi.
Dường như đó là bài thơ không cấu tứ
Miên man
Chảy
Và chảy
Như không có gì phải chảy
Không hiển lộ màu trăng
“Thế nhưng, quả thật là không cưỡng nổi mùa xuân được nhỉ!”
Sau buổi học, hai đứa tôi vừa uống trà vừa tán chuyện như thế.
“Sao thế nhỉ? Chả lẽ con người được cấu tạo như thế chăng?”
“Như thế là sao?”
“Cứ mùa xuân đến là thời kỳ phát tình đấy.”
Như ấu trùng, thân gói chặt,
hai gót chân ta được cột lại treo vào một cái móc,
ta đong đưa trên đầu con như một cơn ác mộng và quằn quại.
Ðược bảo bọc trong cái quan tài bằng nước và thuỷ tinh, ta oằn mình,
lầm bầm những bí mật để con khỏi quay đi.
Tôi thức dậy. Tôi ngán ngẩm
việc phải bôi hồng đôi má. Khuôn trăng tôi
trong gương trông thật xấu xí.
Đôi vai gầy trĩu nặng
Những cánh phi cơ, như diều, chao chao
Trên bầu trời một thời tôi yêu – thời đã khuất.
Em vứt hết tất bật của ba mươi năm,
Gửi tôi nụ hôn ảo.
Thỉnh thoảng nàng lại không thể nào nhớ nổi tên mình là gì. Chuyện này thường xảy ra khi ai đó bất ngờ hỏi tên nàng. Chẳng hạn, lúc nàng đang ở một cửa hàng thời trang để sửa lại gấu của một chiếc váy, cô nhân viên bán hàng hỏi: “Xin chị cho biết tên mình?”, đầu óc nàng bỗng nhiên hoàn toàn trống rỗng.
đêm bạch lạp lên nỗi buồn lịch lãm
giọt nến thời gian lộng lẫy niềm riêng
bóng-tối-mùa-đau phản chiếu lửa úa màu ký vãng
bập bùng em ma quái sảng mê tôi
sữa là nước
tinh khí cũng là nước
sao nguồn sữa mẹ (phải) luôn cung cấp đầy đủ cho con
mà tinh khí chồng bao giờ cũng bị san sẻ?
giòng huyết quản anh
chọn làm kẻ dại khờ
khi thế giới là mùa xuân,
và nụ hôn là định mệnh tuyệt vời
hơn cả trí khôn
Giác quan không muốn ngủ quên
chúng trở trăn đòi được đánh thức
Da thèm ve vuốt
Môi đòi được hôn
Trong sâu thẳm của vòng tay đêm
tiếng thì thầm của lưỡi
muốn nói thật rất nhiều
giữa nơi ồn ào có thể tin không bị nghe lén
chúng ta nói chuyện văn chương
những websites, blogs, một số tác giả
em lạc loài đi tìm ai
để hỏi cho ra lẽ
về những đường trinh con gái
về máu và những giọt xương tủy
về con số hơn mười ngàn nhà thồ
vẫn nhe răng như quỷ
Em đem cho ai cả câu cười tiếng nói
Cả tấm thân ngà ngọc trắng ngần,
Cả đôi mắt buồn, xa xăm, vời vợi,
Như thủa xưa trước chuyện chúng mình
Tôi không thích Michelle Trần
vì cô ta gầy ốm và xinh đẹp
I don’t like Michelle Tran
because she is skinny and pretty
bỗng một hôm tôi thấy tôi trên bãi
ngắm sao trời đong mấy thúng sao rơi
mỗi vì sao cũng chỉ một mảnh đời
lửng lơ treo chơi vơi trong khoảng khắc
Da thịt em nở – áo quần em chật
nhân khẩu tăng phần – khuôn nhà mãi hẹp
thôn xóm cứ mở – ruộng đất cứ teo.
Em bị nhổ khỏi plây
bị văng vào phố.
tâm thức là lời lẽ cuối cùng
nơi em đứng, sau này ngươi sẽ lại
tay run lạnh bốn tường đá, em nằm xuống,
nhớ nắng bên ngoài,
khung sổ cao
sẽ có một người đàn ông khác biết trân trọng kiểu dáng thân hình người mẫu
mang một trái tim nhân hậu
và chúng tôi sẽ cuồng nhiệt thảo luận đề tài nữ tính trên giường
sau buổi ăn tối do chính tay tôi nấu
nghiêng nỗi chết trên vai
ngày lại ngày bức tường đổ bóng
người sẽ đi & quen nỗi nhớ
chỉ nỗi nhớ hành hạ & thăng hoa
nỗi nhớ tưởng tượng
nỗi nhớ trêu đùa
cười một mình trên trời cao
Tôi không thể kiềm chế được mình.
thần Tình Ái đang hoàn toàn điều khiển tôi
& tôi bị ném tung vào
giữa nhục nhã & khát khao,
đức hạnh & ham muốn
tan hủy & tái sinh
suy đồi & cứu rỗi.
Tôi làm tên lính quèn của vua Quang Trung
quanh quẩn bếp
đóng cửa ăn tết trước 2 ngày
tôi mở internet
Chủ đề lớn nhất trong giai đoạn đầu thi nghiệp của Akhmatova là tình yêu từ quan điểm người nữ, mà theo bà là một tình yêu không diễm lệ, không sướt mướt, tuyệt đối không bị lừa gạt bởi tình cảm bi lụy. Qua những bài thơ vần cô đúc, mang tính truyện cao, Akhmatova nói nhiều tới không-tình-yêu hơn là tình yêu, thứ tình giả như, thứ tình có lẽ đã…
Gọi điện thoại cho chị thế này cũng có thể là điều sai lầm. Tôi có thể nghe được tiếng mấy đứa trẻ. Tôi không biết phải bắt đầu như thế nào để thú nhận những điều tôi đã làm.
Qua cái hồ nằm không tên trong sổ
của những bụi cây trứ danh
Qua con vịt viết những chữ chất lỏng
trên mặt hồ mở rộng
Sư Mãn Giác (1052-1096), một thiền sư thuộc phái Vô Ngôn Thông Việt Nam, có lẽ là người làm thơ về hoa mai sớm nhất, được chép lại trong “Thiền Uyển Tập Anh”:
Xuân khứ bách hoa lạc
Xuân đáo bách hoa khai
Sự trục nhãn tiền quá
Lão tòng đầu thượng lai
Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận
Đình tiền tạc dạ nhất chi mai
Bình Luận mới