Thư Tòa Soạn »

26.05.2026

tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …

Read the full story »
Chào mừng bạn đọc đến với tạp chí văn chương Da Màu

Nền Văn Học Việt Nam duy nhất không bị kiểm duyệt

23.12.2006

Trước tiên nên gọi «Văn Học Di Dân Việt Nam» thay vì «Văn Học Hải Ngoại», vì cụm từ «Hải Ngoại» giới hạn ý nghĩa duy nhất trong lĩnh vực địa lý, trong khi «Di Dân» bao gộp chuyển động lịch sử, chính trị, kinh tế, văn hoá, địa lý của cả một dân tộc dưới cả hai hình thức: tự nguyện hoặc cưỡng bức.
Nếu trong hai chữ «Hải Ngoại» phạm trù không gian là chính, thì trong «Di Dân» con người-dân tộc là yếu tố chính. Nếu con người là trung tâm khảo sát của văn chương, thì tên gọi phải là «Văn Học Di Dân» thay vì «Văn Học Hải Ngoại».

Giữa Đường

23.12.2006

Chán với cảnh vật hai bên đường, tôi định mở túi xách, lôi cuốn tạp chí ra coi hình để giết thời giờ, thì tôi to mắt nhìn lên phía trên. Cô gái tựa đầu vào vai ông già say ngủ, ông già tì mặt xuống thả những chiếc hôn tha thiết lên má, lên tai cô bé. Tôi bấm tay Thạnh, chỉ lên trên. Thạnh gật đầu. Tôi thì thào.

Chân Ái

23.12.2006

Chân ái. Có bình thường không
có quan trọng, có thiết thực không?
Thế giới sẽ nhận được gì từ hai người
chỉ tồn tại trong một thế giới của riêng họ?

damau.org như một hình thức vượt biên giới

23.12.2006

Điểm độc đáo của văn chương di dân là vị trí đứng ở giữa những biên giới của nó. Tùy theo cách chúng ta nhìn, biên giới này không giới hạn tự do mà mở ra tự do của văn chương và người viết. Nó cho chúng ta có sự chọn lựa, đứng ở bên này hay đứng ở bên kia, nhìn từ góc độ này hay quan sát ở góc độ kia. Nó cho chúng ta có toàn quyền nhảy qua hay nhảy về, hay dạng chân qua hai phía biên giới, mỗi bàn chân đặt trên một lãnh thổ, một mình chiếm hữu cả hai vùng đất bằng tư thế đứng dạng chân.

đồng tính

23.12.2006

Sắp xếp một đời dậy thì kết xù một lần cảm giác ai dám mua tầng sinh môn với giá [ ] usd, miễn trả giá, liên hệ mobi để biết thêm chi tiết cụ thể hoặc có thể trao đổi bằng sách nếu không đủ tiền, gồm : biểu thuế 2006, kỹ năng quản lý tài chính, tín dụng và quy đổi vật giá, …

Internet trong hoạt động văn học

23.12.2006

Khách sạn Bellagio, Las Vegas. Đêm. Nhà hàng Jasmine. Vũ điệu của nước. Hoàng Đình Bình, Thận Nhiên, Hoàng Ngọc-Tuấn. Chỉ còn thiếu Cirque du Soleil. Nhưng đành bỏ qua buổi trình diễn hấp dẫn này và quay trở lại căn phòng khách sạn một mình để làm việc. Lý do: trang tạp chí văn học damau.org bị hư, cần phải sửa gấp để độc giả khắp nơi có thể vào truy cập bài vở.

Nghe bác Thành dọn nhà

23.12.2006

Bác Thành cán bộ cấp cao,
quần xanh, áo trắng, khác nào thường dân,
nhưng theo sau, mấy quân nhân,
A-ka lủng lẳng trên thân, không đùa…

Văn Học Chăm: Mấy Vấn Đề Về Sưu Tầm – Nghiên Cứu

23.12.2006

Ngay từ cuối thế kỷ thứ IV, chữ Chăm cổ khắc trên bia Đông Yên Châu thuộc hệ thống bia Mỹ Sơn, được ghi nhận là thứ chữ bản địa xuất hiện sớm nhất ở Đông Nam Á. Đó là loại chữ được vay mượn từ miền Nam Ấn Độ, qua nhiều quá trình cải biến để trở thành chữ thông dụng akhar thrah ngày nay. Chính bằng loại chữ này ở các văn bản chép tay, người ta tìm thấy các trường ca, truyền thuyết, thần thoại, ca dao… hay các bài viết về phong tục, tôn giáo, về giáo huấn v.v… Nghĩa là cả một kho tư liệu văn học quý giá.

thơ như hơi thở

23.12.2006

ục bát gieo vần không cần chữ
ca dao không văn tự bút nghiên

lục bát trong hơi mẹ ru mẹ thở
ca dao trong câu nói của em
thơ giữa đất trời
dù bóng đen hay ánh sáng

Cõi già trên đất lạ

23.12.2006

Làm sao ta tưởng tượng được đến việc gọi điện thoại cho người bạn thân khi họ nằm chờ chết trong bệnh viện, để nói lời xin lỗi là không thể tận mình đến viếng thăm được lần cuối. Ấy vậy, tôi làm điều này mỗi tháng, buồn lắm…

Tác động của thơ Việt hải ngoại

23.12.2006

Do hoàn cảnh lịch sử, sau 1975 đã có hàng triệu người Việt rời bỏ quê hương. Họ định cư phần lớn ở Úc, Pháp, Mỹ, tạo nên một cộng đồng có bản sắc văn hóa riêng biệt đồng thời với những cố gắng hội nhập vào đời sống địa phương cư trú. Trong những từ chỉ về tình trạng sống của họ, tôi đã tìm thấy chữ “tạm dung” được sử dụng khá phổ biến. “Tạm dung”, nó cho tôi biết những người Việt hải ngoại không hề muốn mất quê hương. Nó cũng bày tỏ một tâm thức quay về cố quốc. Chính vì thế mà văn học nghệ thuật Việt vẫn tồn tại và phát triển…

ngày 13 khuyết

22.12.2006

Sau bữa ăn đặc cách
tôi giật lấy chiếc chìa khóa phòng khách sạn
dấu mặt thấm đẫm phía sau tia nhìn đắc thắng
từ phản đối hoảng loạn đến tán thành hân hoan

luân hồi đen

16.12.2006

tặng Đinh Từ Bích Thúy

 

Khi một bé gái da đen phải chọn lựa giữa búp bê đen và búp bê trắng, thường chúng chọn búp bê gì?
Sắp đến tháng Hai – tháng Lịch Sử …

Rạp chiếu bóng

16.12.2006

Kinh Đô là tên của một rạp chiếu bóng trong thành phố tôi lớn lên. Tôi sinh vào năm 1965. Tôi suýt chào đời trong rạp Kinh Đô. Mẹ tôi lúc ấy đang xem một …

Cụ Qu

16.12.2006

 
Ở đời, phàm những người có đức độ thì thường được kính trọng. Nhưng có đức độ mà không có tài năng thì dù có được kính trọng đến đâu đi chăng nữa cũng vẫn …

Đồ chơi cho người lớn

16.12.2006

 
Tiffany và đứa con trai nhỏ tới khu Times Square ỏ New York thì thấy đám đông xôn xao nhìn lên trời nơi cạnh tấm bảng quảng cáo thời trang lớn nhất của Gap xuất …

tấm cạc giáng sinh

16.12.2006

Sáng nay nhà tôi đi làm. Trước khi ra cửa nhà tôi nói với tôi: “Chết chửa! Christmas đến nơi rồi mà em chưa có thì giờ viết card cho mấy con bạn. Thôi, năm …

Còn năm phút nữa

16.12.2006

Hôm qua các khoa học gia loan tin sẽ đẩy Đồng Hồ Ngày Tận Thế lên thêm 2 phút. Bây giờ là 11:55 PM. Thời khắc hai chiếc kim lớn nhỏ gặp nhau là kỳ …

Ngó Sen

16.12.2006

Đã giữa đông, nói đi
em, sao cứ dõi ánh
mắt đăm đăm mọi ngày,
như thế sẽ khiến lời

lẽ tôi thảm đạm, mùa
này, trời đất! hơi bị
hứng tình (ai hay ai
biết.) giá tụi mình kiểu

Edward P. Jones và những Tâm Ca Cho Dân Mỹ

16.12.2006

Edward P. Jones có một tấm ảnh trắng đen duy nhất của mẹ, bà Jeanette Satana Majors, chụp lúc còn trẻ, ở thủ đô Washington; bà mang đôi bông tai ngọc trai, mặc áo trắng, ngồi thẳng lưng, chân tréo, với tòa nhà Quốc Hội bên phía vai phải, như một người lính gác. Mới thoáng nhìn, tấm ảnh – đăng chung trong bài tiểu luận “Bức Chân Dung Ngày Chủ Nhật” của Jones, năm 1994 – làm ta nghĩ đến một hình chụp chính thức của một người đàn bà Mỹ gốc Phi, trẻ, thanh lịch, sung túc, hoặc giả là con gái của một nhà ngoại giao, hay cũng có thể là một giáo sư mới ra trường. Hai mươi bốn tuổi, Jones thừa hưởng tấm ảnh này một tháng sau khi mẹ ông mất, năm bà năm-mươi-tám.

thơ Chu Vương Miện

16.12.2006

cây cầu kè có lần em qua đó
giòng kinh làng vẫn chẩy quẩn nhà anh
thuyền tam bản thường cột gần đầu ngõ
mười mấy năm tuổi thơ đó để dành

Toni Morrison

16.12.2006

Là nữ tác gia Mỹ (sinh 1931) được giải Nobel Văn chương năm 1993, tác phẩm của Toni Morrison khai thác kinh nghiệm và vai trò của phụ nữ da đen trong một xã hội phân biệt chủng tộc và do nam giới thống trị. Trung tâm của những câu chuyện đa tầng và phức tạp của bà chính là di sản văn hóa Mỹ gốc Phi độc đáo.

Nối vòng tay lớn

16.12.2006

Trời đất dang tay nối lại biển xa/ ta đi vòng tay lớn mãi…
Một tinh thần mới của Tứ hải giai huynh đệ…
Một sự cụ thể hoá của vô sản toàn thế giới, liên hiệp lại.
Đẹp xiết bao, quê hương cho ta một tinh thần rất hiện đại, có tinh thần thế giới, tính toàn cầu nhưng vẫn đậm đà bản sắc dân tộc.

The Intuitionist (Nhà Trực Giác)

16.12.2006

Sáng tạo truyện hoang tưởng và khoa học giả tưởng có vẻ là một việc lắt léo. Có quá nhiều chỗ để trí tưởng tượng có thể đi tới cho nên khó mà kiểm soát được nó và tạo ra, một cách thuyết phục, cả một thế giới khác hay một tập hợp những tình huống dựa trên suy đoán. Tôi ngày càng cảm thấy những cảnh xúc động nhất trong truyện hoang tưởng và khoa học giả tưởng là những cảnh gần nhất với những gì tôi biết về thế giới hiện tại.

sân khấu được đánh số 1.15.007

16.12.2006

Địa ngục treo ở New York… Anh nghĩ tới cái địa ngục treo từ Z Gallerie nơi em chọn được một cụm hoa mầu tiết dê. Cô bán hàng có đôi mắt đợi cùng thẳm mầu lân tinh cũng không biết tên hoa nhưng hoa đẹp. Đẹp như lá bài cơ trong xấp bài của bà thầy bói có tên hoa lan xem chỉ tay và bói bài cho em để đoán những điều gì sẽ xẩy ra trong hành trình còn lại của kiếp người. Cuộc hành trình tới sở của anh hôm nay bắt đầu từ cột xăng Arco. Xe anh thì luôn luôn cạn xăng như xác lính trẻ bị vét cạn máu trong những trận địa tàn sát.

Con Chim Trong Đôi Tay Các Ngươi

16.12.2006

‘Ngày xưa có một bà cụ già. Mù nhưng khôn ngoan.’ Như vậy hay một ông cụ già ? Một lão sư, có thể như vậy. Hay là một thầy phù thuỷ làm an lòng đám trẻ con bồn chồn. Tôi từng nghe câu chuyện này, hay một thứ truyện truyền khẩu như vậy trong kho tàng văn học dân gian của nhiều nền văn hoá.

quán rượu nửa đêm

16.12.2006

Quán rượu vắng hoe vào khoảng 12 giờ đêm cũng là giờ đóng cửa. Người bartender lay gọi thằng Đình,
— Ê, dậy. Tới giờ quán đóng cửa.
Thằng Đình dụi hai mắt, ngơ ngác nhìn chung quanh, cái giầy bên chân trái đã rớt xuống sàn nhà từ hồi nào. Nó cúi xuống, nhặt lên chiếc giầy, xỏ lại vào chân,
— Ủa, tới giờ đóng cửa rồi sao?
— Mày là thằng khách cuối cùng đó con ạ. Nửa đêm rồi

Stewart Crenshaw

16.12.2006

Hơn một thế kỷ sau khi qua đời, Stewart Crenshaw còn gây tranh cãi không ngớt. Bằng một quyết định siêu phàm hay đạo đức giả, Creshaw đã mãi ghi dấu cá nhân vào lịch sử Hoa Kỳ. Tương tự như Billy the Kid, Tokyo Rose, Muhammad Ali, hay Jeffrey Dahmer, Crenshaw là biểu tượng Mỹ, nhưng trong khi những nhân vật trên đi vào lòng người bằng cách phạm pháp, Crenshaw chưa bao giờ là tội đồ. Mặc dù tự biến mình thành nô lệ, ông chưa bao giờ ngồi tù. Crenshaw chỉ đi ngược lại niềm tin sâu thẳm nhất của thời đại ông, và có thể của cả thời đại chúng ta.

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)