tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …
Bush
Trước khi rời Việt Nam đi Indonesia, Bush nói với Nguyễn Tấn Dũng, giọng thán phục:
– Xứ sở ngài là một xứ sở tuyệt vời, nơi người dân không phải mất công nói lên những …
Isaac hay Ishmael? Trong ngập ngụa khói Sheik Ali và tôi lại thảo luận. Lẽ ra là Rumi và Shiraz. Nhưng bây giờ không hiểu vì sao lại là câu hỏi Ishmael hay Isaac.
Đám trẻ …
Buổi chiều ngày cuối năm, ngườì đàn ông nhận phòng của mình tại lữ quán Giòng Sông Nhảy Múa ở thị trấn Tam Giang dọc con đường dẫn đến công viên quốc gia Đại Cổ …
Tối ba mốt, chú M. nhận được ít ra là năm sáu cuộc điện thoại với những nội dung na ná như nhau: Hoặc là bác, hoặc là anh sang uống chén rượu với chúng …
Người sử dụng các loại cặp và vali đựng hồ sơ cần chú ý đến những vấn đề an toàn khi du lịch trong nước. Do những bất cập của các ngành công nghệ cặp …
Người đàn bà có ba kỷ niệm chớp—về con gà mái, về con chó thứ nhất, và con chó thứ nhì.
Con gà mái của mẹ nàng tên là Lucky, nhưng nó không lucky một tí …
Tha Thứ
TV chiếu cảnh treo cổ Saddam Hussein, Bill Nguyễn ngồi xem bèn để tay lên màn hình, cầu nguyện thầm.
Bill Nguyễn nói gì?
Version 1:
Bill Nguyễn nói: “Cầu xin Chúa tha thứ tội lỗi cho …
translated by author from Truyện kể Chuột và Xe Điện (damau.org 12)
At the subway stop of train #9, at the corner of 7th Avenue and 28th Street, in New York City; there lived two mice who …
translated by author from Tiếng Nhạc (damau.org 14)
I have known Thành more than five years. He came to America along with his father’s qualifications in the H.O. program. He is kind of good-looking but has been …
translated by Lưu Diệu Vân from Tôi đã nghe thấy từ bên kia thế giới tiếng em thở (damau.org 14)
And I thought, I must do something for the remaining days, until the moment I get …
em trở lại nắng mở mùa lá rũ
như một lần lên gió giữa ngập ngừng
con nước mặn đậu cành chim ngơ ngác
nét bình thường cũng luyến tiếc nỗi im
con đê cũ có bao giờ hỏi nhỏ
tóc buồn tháng ngày nhớ nắng đi xa
vàng thêm tuổi em có còn mệt mỏi
chờ dòng sông qua hái chút hình hài
Nếu bọn tôi gặp nhau trên đồng cỏ
Ðược nuôi bởi những ngọn phi tiêu luân chuyển của bầu trời
Bọn tôi chắc đã trầm trồ trước dáng đi của cây
Thọc những cánh tay lên trời.
Buổi chiều thứ năm ở thư viện rất hiu quạnh. Mùa đông ở cái thành phố này ngang ngược, không ra lạnh, cũng chẳng ra nóng. Thời tiết cứ thay đổi một cách không ước chừng cho được, và vì vậy nhiều khi những bộ đồ tôi chọn mặc trở thành vô lý. Giống như hôm nay cũng vậy, buổi sáng nắng nóng và buổi chiều âm u lạnh.
Họ chọn những con đường
những kẻ nghĩ có đường mà chọn
Họ làm biểu ngữ và thả lên bồng bềnh
nước cộng hoà sắp tới của chúng ta.
Tôi không thể nói với mẹ, vì người sẽ mất ăn mất ngủ
(thằng con lớn tồng ngồng vẫn còn mơ mộng viễn vông).
Tôi không thể nói với vợ vì sẽ lạị cãi cọ và đêm sẽ lanh và dài đăng đẳng.
Tôi không thể nói với người bạn hồn, vì nàng đã có chồng xa lắc xa lơ.
Tôi cũng không thể nói với em, người bạn …
Ta sẽ phải dùng mỡ thú vật
và đừng bận tâm tới mỹ phẩm này nọ
ta sẽ phải đổ máu
chỉ để giữ liên hệ với tổ tiên
Sáng nay người ta loan tin Saddam Hussein đã bị treo cổ
và Julia Roberts đang có bầu đứa con thứ 3.
Người ta loan tin Bush đang nghỉ hè mùa đông ở trang trại Crawford, Texas.
Hết lý do
để nạp cho đầy tri thức
tàng trữ/chuẩn bị vào việc
biện hộ mọi lung tung/mâu thuẫn
của thế giới sôi sục/điên động.
Tước mất mọi điểm mốc, dính vào mũi đất tàn tạ,
Sóng lớn tìm cách nghiền nát sọ anh,
Ðể rửa trôi ý chí đen của nòi giống anh
Trong sóng triều, trở về những thế kỷ buôn thịt
Nhầy nhụa mật ngoài tầm lang thang bãi biển, ngoài tầm
Những chuyến cứu nạn nhưng – không, anh nói
Này cậu, cậu là phóng viên chụp ảnh, nghĩa là người chuyên tìm cách thể hiện khuôn mặt người khác? À, tất nhiên là cậu còn chụp những cái không phải là mặt người. Nhưng gì thì gì, cậu cũng phải tìm mọi cách để diễn tả những cái ấy sao cho phù hợp với ý cậu và quan trọng hơn,…
Hai cánh cổng rồi cũng mở ra
dù tôi không nhớ đã đánh gì vào máy.
Những ngón tay dường như đã quen
tự tìm nút nhấn.
tôi đi về miền đông bắc
ngược hướng những đàn ngỗng mặt đen
nơi nắng ấm đang đi trốn
niềm cô độc của những xa lộ Cali
và lời phán quyết của tài tử Hollywood.
Buổi sáng tôi đi làm. Tôi bước xuống cầu thang apartment. Cuối chân cầu thang một con bé đang ngồi vuốt ve một con mèo. Thấy tôi bước xuống, nó ngửng lên nhìn vào mắt …
Phố gợi ý. Lầu đài để đánh dấu và đường đá để vừa đi vừa nói một mình.
Abi Thức Dư. Ông có một cái đầu đáng kể, ở kích thước, đôi mắt bò đen của …
Ở đời, phàm những người có đức độ thì thường được kính trọng. Nhưng có đức độ mà không có tài năng thì dù có được kính trọng đến đâu đi chăng nữa cũng vẫn …
Sự tha thứ chỉ là một khái niệm tôn giáo, thật vậy. Người ta có thể giết nhau suốt năm, rồi đêm Giáng Sinh họ đi xưng tội và được tha tội.
Bình Luận mới