tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …
Tôi không biết đường nào đi lên và đường nào đi xuống
Đâu là bầy thỏ và đâu là mặt trời
Tôi đang lướt đi
Lướt đi sà xuống bay vút lên
Nhanh hơn nhanh hơn cao hơn cao hơn
Ðừng viết về nỗi không nhà
hay chốn thân quen xa nhà.
Ðừng viết về chiến tranh,
dù em bênh hay chống,
vẫn là chiến tranh chết tiệt.
Nhà văn Nguyễn văn Xuân sinh năm Tân Dậu (1912) tại làng Thanh Chiêm, xã Điện Phương, Điện Bàn, Quảng Nam. Ông thường được bạn đọc cả nước biết đến như một nhà Quảng Nam học qua các tác phẩm: Phong trào Duy Tân, Bão rừng, Dịch cát, Hương máu… Năm nay, bước vào tuổi 85, song gần đây, những tác phẩm của ông vẫn tiếp tục tạo sự thu hút, quan tâm đặc biệt trong dư luận văn học…
Tôi muốn nó sát nách và hở lưng,
cái áo đầm này, để không ai phải đoán mò
ở dưới có gì. Tôi muốn bước ngang
con đường trước tiệm Thrifty’s và tiệm bán đồ ngũ kim
với tất cả những chùm chìa khóa lấp lánh trong cửa sổ,
băng qua chỗ Ông Bà Wong đang bán những cái bánh donut
“. . .Tôi thoải mái thả mình theo cảm xúc,…. . .thứ cảm xúc phát sinh từ nội tâm tôi, cộng với màu sắc , bố cục, đường nét …. . . và rồi màu gọi màu, dần dà tranh xuất hiện . . .” Sau ba lần tai biến mạch máu não, với đôi tay lóng cóng, vụng về và với đôi mắt nhìn không biết phân biệt đâu là ảnh ảo đâu là vật thực, họa sĩ Khánh Trường đã và đang vẽ như thế, như lời anh tự bạch. Nói một cách khác Khánh Trường đang làm thơ bằng những vệt màu biết nói, biết rung động. Không phải họa sĩ cũng chính là thi sĩ đấy sao.
I returned to my family house the first time after more than twenty years. Its appearance had not changed much. It was still the same three-compartment house painted plain white, its facade only disturbed by several partially opened doors. At the back was the kitchen and before the entrance was a small garden.
Hãy hỏi nhỏ chính mình, ngay trong thời khắc này, bạn đang ao ước điều gì? Nếu bạn đang muốn muốn ngợi ca tình yêu vĩnh cửu [xin đọc Trần Mộng Tú], muốn phiêu lưu vòng quanh thế giới [xin đọc Đỗ Kh.], muốn chạm nhẹ vào ký ức lãng mạn [xin đọc Hoàng Chính], trầm mình trong chữ nghĩa hoài vọng [xin đọc Nguyễn Xuân Hoàng], …
sometimes it rains in march in san jose
not wet enough to soak flows of hair, shirt, shoes’ tips dripping grass dew
wind turns intense at times
and cold
strangely cold and grayish like the clouds up above
piercing cold
Giấc Mơ Trưa
Tôi biết Thành hơn năm năm rồi. Anh sang Mỹ theo diện HO của cha anh. Anh trông khá điển trai nhưng anh bị điếc nặng. Mẹ anh cho biết bà sanh anh …
Như thường lệ, bà An cảm thấy hơi bực dọc, chán, sức nặng vô dụng của ông Bình trên người bà. Trong bóng tối mờ mờ của đèn phòng tắm hắt ra, ông Bình hổn …
Hắn đi như vậy đã lâu lắm rồi. Hắn cũng không biết chính xác là hắn đã đi được bao lâu và hắn sẽ còn đi được bao lâu nữa. Hắn đã vào thăm nhiều …
tôi mượn ánh sáng yếu mờ của
buổi sớm tinh sương để mài dao
phát hiện thấy sống dao dần vẹt
lưỡi dao thì lại rất cùn
mặt trời vụt lóe
em về buộc tóc chia hai
có nghe mưa vội vã dài sợi đau
nghe buồn giọng huế xanh xao
giữa mênh mông tiếng kinh cầu nguyện đêm
Trần Mộng Tú
Giấc Mơ Trưa
Tôi biết Thành hơn năm năm rồi. Anh sang Mỹ theo diện HO của cha anh. Anh trông khá điển trai nhưng anh bị điếc nặng. Mẹ anh cho biết …
Trần Doãn Nho
laptop Tiffany mười ba tuổi nước da bồ quân, có đầy đủ nét tinh tế tươi mươi của mẹ và vẻ hoang dã đen dòn của cha. Vui lòng, mẹ cô, Vanessa …
truyện chớp
Trang Thanh Trúc Trang Thanh Trúc
Chuông reo. Giờ chơi buổi sáng bắt đầu. Cơn mưa tạt nhanh qua phố chở theo chút gió thổi vào lớp học. Bao nhiêu cánh cửa lớn nhỏ được …
Córdoba, 1959. Nhìn vào mắt bò. Ai sẽ chết
Ta hay mi?
Ta là 23 tuổi. Cũng chán. Là nhà tù. Là roi quất xuống đầu. Là mấy cô nhi viện bà xơ bà xác. Là Giê-su …
Và tôi nghĩ rằng, tôi phải làm điều gì đấy trong những ngày còn lại, cho đến khi tôi đến được với em. Trước hết tôi ngồi vào bàn viết, gõ lên phím những dòng …
Tôi là người hết sức cả tin.
Năm lên sáu, trong một cơn giận dữ vì sự ngỗ nghịch thái quá của tôi, mẹ đã thở than: “Biết vậy tao đập vỡ mày khi mày còn là quả trứng.” Tôi răm rắp tin rằng mình được mẹ sanh ra từ nách. Sáng nào tôi cũng thấy bà ngoại rón rén nhấc nhẹ đôi cánh gà mái đón từng quả trứng còn nóng hơi ấm để làm ốp la điểm tâm cho cả nhà.
Trong bất cứ cuộc phỏng vấn nào Bill Gates cũng kết thúc bằng câu chuyện rằng ông từng hành nghề đổ xăng cho hãng Shell mỗi đêm với số lương 16 đô một tuần, và phải để dành 31 đô mỗi tháng mới có tiền vào Harvard.
Dang Tho Tho
POLONIUM 210 (*)
Report about a death
Translated by Đỗ Lê Anhdao from POLONIUM 210 (*) – Tường trình về một cái chết
*
I am the one who keeps the secret about his death.
I’m reporting from …
Hắn sinh trưởng trong một gia đình nông dân từ bao nhiêu đời. Cha hắn là một người nông dân lam lũ, chất phác, thường nói với hắn: “Sống là nhờ đất.” Hắn không cãi nhưng luôn luôn tâm niệm rằng phải gắng học hành, đỗ đạt để làm việc gì đấy mà không phải nhờ đến đất. Hắn toại nguyện.
Nàng có rãnh tình rất sâu.
Sau nhiều năm không gặp, anh chỉ còn nhớ được điều ấy mỗi khi nhìn thấy một người đàn bà khác cười.
She possessed a pair of piercing eyes and lips that could heal any wound.
He was an easy-going, average man who frequently liked to stare at the tip of that perky nose on her face.
Why don ‘t all you Chinese
bastards stop disguising
yourselves as women &
fuck off?
Sao tất cả đám ngươi quân khốn
Tàu Chệt ngưng ngay giả trang đàn bà &
xéo đi ngay cho?
Còn chưa đến một tuần sẽ là ngày kỷ niệm cuộc nổi loạn Cronulla năm ngoái, nổ ra vào ngày 11 tháng 12. Mẩu tin nhắn tai tiếng ngay trước cuộc nổi loạn có nội dung như sau: “Tới Cronulla cuối tuần này để phục thù. Chủ Nhật này tất cả người Úc ở vùng Shire tới Bắc Cronulla để ủng hộ Leb và ngày đập bọn da màu.”
Giờ đây họ sẽ thấy được bản lĩnh của mình, ông nói thầm bằng giọng điệu đàn ông mạnh mẽ, sau bao năm chứng kiến cái lần đầu tiên chiếc du thuyền khổng lồ của đại đương trong trạng thái không ánh sáng và âm thanh, đi ngang qua khu làng giống như tòa lâu đài nguy nga bị bỏ hoang vào một đêm nọ…
Gibbo là một phát họa gần giống một người bạn của tôi, mang dòng máu Scottish-Australian, nhưng lại rất muốn được làm người Hoa và thường xuyên đến chơi nhà tôi vào thời tôi đang trưởng thành. Tính nhút nhát và ngượng nghịu, lạc lõng giữa xã hội của anh đã để lại ấn tượng trong tôi vì lúc còn bé tôi cũng là một đứa trẻ rất nhút nhát và ít nói, nhất là trong phạm vi nhà trường.
Bình Luận mới