Ode to Karl Marx
Old father of the horrible bride whose
Wedding cake has finally collapsed, you
Spoke the truth that doesn’t set us free –
It’s like a lever made of words no one ’s
learnt to operate. So the machine it once
connected to just accelerates & each new
rap dance video’s a perfect image of this,
bodies going faster and faster and still dancing
on the spot. At the moment tho’ this set up
works for me, being paid to sit and write &
smoke, thumbing through Adorno
[1] like New Idea
[2][3]
on a cold working day in Ballarat, where
adult unemployment is 22% & all your grand
schemata of intricate cause and effect
work out like this: take a muscle car &
wire its accelerator to the floor, take out
the brakes, the gears the steering wheel
& let it rip. The dumbest tatooed hoon
mortal diamaond hanging around the Mall –
knows what happens next. It’s fun unless
you’re trapped inside he car. I’m not,
but the dummies they use for testing are.
Cha già của cô dâu xấu tính bánh cưới
sau cùng ngã sụm, người là bậc
nói sự thực mà không tháo nổi xích cho ai –
như là tay lái làm thuần bằng từ ngữ không ma nào
học điều khiển. Bởi vậy cỗ máy một thời
từng nối liền nó nay chỉ gia tốc và
mỗi tuồng múa nhạc rap video mới là một hình ảnh toàn hảo,
những thân người chạy mỗi lúc một nhanh nhanh, vẫn
đứng im tại chỗ. Ngay lúc này dẫu sự trạng này khiến cuộc
sống của tôi kha khá tốt, được trả tiền để viết, hút &
nghiên cứu, đọc nát Adorno như New Idea
vào một ngày làm việc thời tiết xuống lạnh ở Ballarat
nơi tỉ lệ thất nghiệp người lớn là 22% & toàn bộ
phương án vĩ đại của người những liên hệ nguyên nhân hệ quả phức toái
để dễ hiểu là như thế này: lấy một cái xe cỡ lớn
& nối điện vào sàn, tự động rồ ga
tháo thắng, hộp số, tay lái & để nó tùy tiện
phóng. Gã cô hồn đặc óc nhất có xâm mình
– kim cương tử thương còn dây dưa ngõ phố chính –
cũng biết cái gì sẽ xảy tới. Vui thôi,
trừ phi bạn là kẻ bị cột rít nịt bên trong xe ấy. Tôi ở ngoài,
những hình nộm dùng cho cuộc thử nghiệm thì không vậy.
Tán Thi cho Karl Marx
The Return
I often dream about the ocean
and would like to write
a long ode to water, because I live
on a drought stricken flood plain
next to a sea where a baked delta
opens between glittering sandstone cliffs
& the dunes and beaches make holiday resorts
seem like colonies in outer space.
Where are the green islands? Where are
the sticky hibiscus flower,
the paddocks full of glover and grass,
the intricate mangrove swamps
& the mud that squelches between your toes?
Instead I am covered in salt –
the same brother you forgot
whose wounds were like rumours
of the rain’s failures
but who returns even so, just as the wet arrives
after weeks of dry storm lightning out to sea
& who stands in front of you
dressed in his flash city clothes
but suddenly shy, like a stranger embarrased
by wet footprints and tears
& the sudden atmosphere of drama.
Tôi thường mơ về biển
cứ nghĩ sẽ viết một bài ngợi ca nước, vì tôi
sống trên một cánh đồng thấp khô hạn
bên sát cạnh biển nơi một châu thổ bùn khô
mở ra giữa những sườn sa thạch ngời sáng
& những đụn cát những bãi bể khiến cho những khu nghỉ mát
cho cảm tưởng nổi trôi như những thuộc địa ở ngoại tầng khí quyển.
Đâu là những hải đảo màu lục? Đâu là
những hoa dâm bụt dính dát,
những cánh đồng dày dặc cỏ ba lá,
những đầm sình chằng chịt thân đước
& bùn dẻo quánh giữa kẽ những ngón chân?
Không, nơi đây tôi bọc trong muối –
vẫn một thằng anh ngươi đã quên
những vết thương như những lời đồn đãi
về sự thất bại của mưa,
nhưng vẫn trở lại, dù vậy, khi mùa sũng ướt
đến ở ngưỡng cửa
sau những tuần sấm chớp khô ngoài khơi
& vẫn một kẻ đứng trước mặt ngươi
mặt áo quần phố thị bảnh tinh của hắn
nhưng bất thình lình nhút nhát, như một khách lạ bị quê
vì đã kéo vào những dấu chân ướt và nước mắt
& không khí bất ngờ của một tuồng bi.
Trở Lại
Homage to Kenneth Slessor[4]
It was a question of the shoes he wore,
Shoes on top of shoes – overshoes in fact.
So when he danced across the burning sands
He kept his inner shoes, and feet, in tact.
Nó là câu hỏi về giày anh mang,
những đôi giày trên những đôi giày, thực sự phải nói chồng úp chụp lên mọi cỡ giày.
Nên chi khi anh múa vũ điệu cắt ngang qua những vùng cát cháy
anh giữ đôi giày bên trong, và đôi chân, nguyên vẹn.
Thường Quán chuyển ngữ
7/2005 & 12/2006
[1] Theodore W Adorno, triết gia Đức, sinh 11-9-1903, tác giả của thuyết Biện chứng Khai sáng, thách thức lại triết lý khoa học của Karl Popper và triết lý hiện sinh của Martin Heidegger.
[2] tuần báo phổ thông cho các bà nội trợ
[3] triết gia, khỏi cần giới thiệu
[4] Kenneth Slessor (10901 -1971), nhà thơ, nhà báo, ký giả chiến trường chính thức của quân đội Úc trong Thế Chiến II , tác giả của ‘Five Bells’, bài thơ được biết tới nhiều nhất tại Úc
Vinh tưởng Kenneth Slessor