tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …
Có một chi tiết cần thưa lại với chị: Tôi chỉ là cháu của Thạch Lam, mẹ tôi là chị của nhà văn này. Thạch Lam chết sớm vì bệnh lao, để lại ba con. Người con đầu là gái tên Dung sau lấy trung tướng Ngô Quang Trưởng, người con trai thứ nhất là Nguyễn Tường Đằng học Luật sau trở thành chuyên viên hành chánh tài chánh, người em trai út là nhà thơ bác sĩ Nguyễn Tường Giang (cả hai anh em đã gia nhập nhóm văn hoá Thái Độ do Thế Uyên chủ biên ở Sài gòn cuối thập niên 60).
Con gấu của tôi cũ lắm rồi, tôi không nhớ mình có nó từ năm nào? Tôi đi ngủ với nó hàng đêm như một thói quen. Tôi ôm nó vào lòng khi nằm nghiêng, lót nó xuống một bên đùi khi nằm thẳng. Nó nhỏ thôi, nhưng sao vững chãi thế. Chắc chỉ là một thói quen tin cẩn, không có nó thì chông chênh như nằm trên thuyền, khó ngủ lắm. Ôm nó như ôm giấc ngủ, như ôm cơn mơ, như ôm bài thơ của mình. Cả tôi và nó cùng cũ kỹ lắm rồi.
“Lâu quá không nhớ cách sử dụng Yahoo Messenger ra sao. Có ai đó biết cách, làm ơn chỉ giùm?”
Cô nắn nót từng chữ một trên chiếc lá sen màu cốm. Nỗi buồn mở ngoặc đón cánh bướm đen mỏng mảnh, chấm đốm trắng trở về. Nỗi buồn có nhớ ra chỗ đậu quen thuộc xưa? Hay là lần này bay ngang, rồi sẽ bay đi luôn. Có ai biết cách nào để giữ nỗi buồn cho bớt buồn?
Nghi thức cuối mẹ Irene Tuyết có thể làm cho đứa con có thể thu gọn đuợc trong một chữ, nhưng tôi tìm hoài không ra; nó chạy trốn vào sau chiếc của dày cui làm bằng gỗ gum đỏ đập ba búa cũng hoài công. Nó bỏ ra sau vườn khúc sông cạn lững thững xoải vài tay bơi là vào cập mạn phố chợ Footscray chưa ai soạn ca dao.
1.
là hiến dâng?
hiến dâng nào trọn vẹn, nếu không lần tin trao?
2.
là đón nhận?
đón nhận nào tận tuyệt, khi san sẻ chưa từng?
Tôi tìm thấy một nửa quả táo. Một nửa quả táo mọng. Chắc hẳn đó là nửa quả táo mà Eva đã đưa cho Adam ăn trong cái thuở tạo thiên lập địa.
Cách lễ Vu Lan khoảng mấy tuần, tôi và muội muội của mình đã gặp hai người này. Mấy hôm đó, chúng tôi là Thượng Đế của một khách sạn bốn sao ở một thành phố nằm trên bờ biển phía Bắc, cách M. cả nghìn cây số.
Ngày xửa ngày xưa, nơi kỉa nơi kia, có một chàng trai thông minh đĩnh ngộ, học rộng hiểu nhiều, ngặt cái gàn bát sách.
Đến tuổi dựng vợ gả chồng, cha mẹ quan ngại, trỏ hết đám này đến đám khác, phen nào cũng xôi hỏng bỏng không. Đương sự hoặc lắc đầu hoặc u đầu, còn hai cụ thì rức đầu và ôm đầu dài dài.
Cô nhấc ống điện thoại. Anh nhẹ nhàng bấm số. Âm thanh dội lại những tín hiệu bận bịu. Cô thở dài gác máy. Anh tiếc nuối buông dây. Họ cùng thì thầm lời chúc giáng sinh an lành cho nhau. Lúc ấy, đồng hồ điểm đúng mười hai giờ.
Thùng rác ở California cao tới ngực người lớn. Leo lên nắp thùng rác đặt cạnh tường, bà cảm thấy mặt đất đang di chuyển, hệt như một lần nào bà ôm gói hàng đứng trên toa xe lửa đưa bà vào Hà Nội năm xưa. Những lần ấy, bà nhảy từ trên xe lửa vào thế giới của ông.
Cô chắc có thể là người dược sĩ dễ thương nhất trong tiệm thuốc Savons đó. Lúc nào cô cũng tươi cười vui vẻ với không những chỉ khách hàng mà với cả tất cả nhân viên trong cửa hàng. Dù khách hàng có câu hỏi dài dòng cách mấy cô cũng không ngại trả lời một cách rất kiên nhẫn. Cô làm việc nhanh chóng và hiệu quả. Ai gặp cô cũng yêu mến cô vì tánh tình cởi mởi của cô. Mọi người đều đồng ý cô nên được bầu là người dược sĩ tài giỏi nhất trong tất cả các cửa hàng Savons.
Ai chẳng biết văn phạm phản ánh tâm hồn? Là bảng chú dẫn, đầu mối, là ngón trỏ chỉ thẳng vào đáy thẳm con người? Những kẻ ưa viết những câu lê thê, bất chấp cú pháp, chẳng hạn, thì hay nói dối, thức dậy trễ và thường nghiện rượu? Những ai tuyệt đối không thèm chấm phẩy thì luôn luôn ăn mặc luộm thuộm?
Họ đã làm xong bài tập cuối cùng trong cuốn “101 Các Kiểu Chơi”. Mục sư Ted Haggart đặt hai tờ trăm đô lên bàn ăn, chào tạm biệt Mike và lái xe về hướng nhà thờ Evangelical. Đó là một thông lệ đáng xấu hổ: trước mỗi buổi giảng anh đều phải trút hết dục vọng vào Mike, để sau đó người nhẹ nhàng và hoàn toàn có thể tập trung vào Chúa.
Lâu lắm rồi, hắn mới có dịp nằm ườn trên giường ngắm mây bay. Từng cụm, từng bầy trôi ngang cửa sổ. Có năm, cũng dài người nằm cả tuần ngoài bãi biển, nhưng trời trong veo, và sau cặp kính mát đầm đậm nâu, mắt hắn, hoặc nhắm díp, hoặc vuốt dài theo những thịt da õng ẹo qua lại.
Dốc đá xanh ngập nắng tháng sáu. Và bạn lạc lõng giữa đám khách du, từng nhóm hì hục nhắm hướng Sacré Coeur. Một ngày nhiệt đới, nóng ran…
Câu nguyện ước tình yêu/nhân gian,
em trang trọng/thì thầm hướng về
phía chiếc sao băng
vừa xẹt xuống
kéo theo vệt sáng lờ mờ/mơ hồ
về/như những bất-tận-cùng/ nghịch lý…..vô nhân
Bút mực bị cướp giật
Anh – người muốn dùng dao
Để viết văn lên đá
Tôi muốn đá mềm đi
Cho tay người đỡ nhọc
Nhưng nếu đá hóa mềm
Làm sao biết gan người
Đã hơn hai mươi năm nay, Elfriede Jelinek lúc nào cũng thách thức xã hội đương thời với những bài viết tranh đấu nữ quyền, sâu sắc chỉ trích xã hội, và lắm khi bị xem như có tính khiêu dục, trêu chọc và đầy chế giễu chua cay.
Cánh cửa hình thành bởi những vết sẹo, những nếp nhăn, những sợi tóc đổi màu, những mùa trứng rụng, những hơi thở hụt, những đêm mất ngủ, cùng vết thương chưa lành. Những cái vắt người đẫm chất lỏng đè ngang bụng hay nằm cạnh, nằm trên, nằm dưới, nằm sấp, nằm ngửa chồng chéo/chất không ngoài mục đích (được) xâm nhập. Vỏ hành tây lẫn hành ta trộn lộn cùng da rắn cái. Cánh cửa không có chỗ dành cho đức hạnh.
ác phẩm của Jelinek đã nói về cái ngán ngẩm của tình trạng hiện sinh của con người với một thái độ dũng cảm, mạo hiểm, hóm hỉnh và sắc sói; sự khinh bạc của bà được thể hiện trong một lối viết rất hoạt: đó là một sự giễu cợt mạnh mẽ.
Ngày hôm qua cây liễu trong vườn
thả những chiếc lá mềm như lụa
tôi rung những cành đã hết mầu xanh
cây trút xuống trận mưa vàng úa
Đào lên một gốc hoa vàng
Ôi ta nghe động trăng ngàn suốt thu
Con giun con dế sa mù
Ngày mai thôi nhé thân phù ảo bay …
Xét kỹ quá khứ ông ta – từng làm ký giả, cầm bút, Hemon di cư qua Mỹ năm 1991 – cái thế giới bất-khả-tiên-đoán này nghĩ không có gì lạ. Cũng không gì ngạc nhiên về việc khám phá văn nghiệp của ông, như vật liệu cho phim ảnh. Thử tưởng tượng (ống kính quay gần): một người viết di cư lặn lội học Anh ngữ trong căn gác không-nước-nóng ở Chicago, với xe lửa “L”1 chạy rầm rầm phía trên.
Trong cái vắng mặt dài hạn
của sự an toàn,
mối xúc cảm què quặt
trườn người trên mặt băng ngôn ngữ
“Lấy tim em ra mà xem, nhá?”
Nguyễn vớ lấy con dao trong đĩa trái cây.
“Thật không?”
Tôi ghé salon Nil cho Sheik Tariq làm sạch râu tóc, đi qua quán Peony của Hàn Tú Anh tìm một món quà vừa phải rồi trực chỉ Fitzroy mà đi. Buổi sáng muộn, đường Gertrude vắng, hoa soan ra tím ngan ngát; tôi hít vào vài ngực không khí loãng, hơi chếnh choáng. Anne bảo, anh nhớ đem một chút rượu, còn ngoại giả chẳng cần gì, chỉ là ăn trưa nhẹ thôi, lâu tôi ít ra ngoài.
Tôi không hiểu tại sao tôi lại làm những việc tôi làm. Nếu tôi biết, có lẽ tôi sẽ không cảm thấy thúc đẩy nào để làm. Tất cả điều tôi muốn nói, một cách hết sức chắc chắn, là tôi đã cảm thấy sự thúc đẩy này ngay từ thuở mới lớn. Tôi muốn nói về việc viết lách, viết như một phương tiện kể truyện, những truyện tưởng tượng, không bao giờ xảy ra trong nơi chúng ta gọi là “thế giới thật”.
Bình Luận mới