Bài thuộc thể loại: Thơ
Thơ Audre Lorde
Đỗ Lê Anhdao chuyển ngữ
Và tôi biết khi vào trong nàng tôi là cơn gió cao bay trong rừng sâu của nàng những ngón tay rỗng thầm thì tiếng mật ong chảy ra từ tách vỡ xiên vào những lưỡi trên đầu vú trên lỗ rốn và hơi thở tôi hú vào những lối vô nàng từ hai lá phổi đang đau.
những thiên vị tình cảm không biết trước
có lẽ tôi đã bắt đầu ngoại tình với nàng
vì tôi đo được chiều sâu hứng thú dục tình nàng giao cảm bằng
nhiệt độ
chứ không phải
bề dày
Quá Trình Thành Trùng
Lưu Diệu Vân chuyển ngữ
Ngay khi chúng tôi trở thành đàn ông
anh trai tôi và tôi đã mặc váy.
Chúng tôi túm vạt váy trước thành lều
cho dương vật mới cắt da quy đầu của chúng tôi
Sau Lớp Tối, 10:35 giờ đê;m, UCLA – Cảm Tình Mua Lại Mất
Lần này tôi không đi tìm tình dục: một người đàn ông khoảng bốn mươi mấy (bóng của tình yêu cuối) một bối cảnh Cal Ripkin …
Gọi Hồn Triết Gia / Dead philosopher’s apologia
Đàn bà chỉ được tuân lời mà không nên thắc mắc!
họ ép gả tôi cho một tên đài loan mặt rỗ đầy phẫn nộ
khoản tiền cưới chỉ đủ xây một ngôi mộ khang trang
Chân dung
Pleiku mắt ướt bờ mi cong
tấm khói vô hình xổ dọc, ngang
nhát cọ vàng lụi phố , hờ khuôn mặt
buồn đưa chốn xa xăm
nét chồng nét, màu chồng màu
khoảng khắc phía chân mây
chiều mọc râu trên hoàng hôn cỏ – mưu sinh
chiều mọc râu trên hoàng hôn cỏ
lún phún từng cọng thở dài
chiếc lá gỏ ngày trở lại
bằng ơ hờ
lũ ốc bưu vàng lăn qua ngày trắc trở
Mắt nâu
mở mắt ra đã nghe lời em vọng về nức nở
đời này dài sao tình yêu của tụi mình ngắn thế
nhỏ nhoi
lạc lõng
dám đi thật xa không ?
Ngoại ô 1,2,3
mái tôn trong veo trăng nhựa
khoảng lõm chạng vạng
quán tròng trành đôi vú mới
mặt chảy buồn dế nâu
giấc mơ rách vai bờ dậu cũ
Tại Sao
Tại sao kinh nghiệm của một cá nhân, dù là một cá nhân vĩ đại và được tụng ca tột đỉnh bằng muôn vàn ánh mắt ngưỡng mộ và trăm ngàn cuốn sách lưu trữ tiểu sử, sự nghiệp, công lao của cá nhân ấy lại không thể trở thành kinh nghiệm của người khác
Đêm & Song sinh
Nỗi cô đơn, mênh mang, mở mãi, mây, nước, màu trắng, bao dung, thi sĩ, triết nhân, chúa cứu thế… Còn nỗi cô độc nặng trầm, vón cục, khép chặt, đá, chì, màu đen, vực thẳm, rừng sâu, thèm biển, nước mắt, nhạo báng, văn sĩ, kẻ sát nhân, nhà khoa học, tội lỗi, nghiệp chướng, tự sát…
sự thật tại sao không dám nói
Khaly Chàm
sự thật, đang thể hiện những phiên bản con/người lúc nào miệng cũng cười, nếu nhìn thật kỹ trên hai mắt, sẽ thấy lung linh những hạt nước được kết tinh từ biển.
có thể, …
colour of wind
paths of ellipses sunlight glides
silky pasture, midday hot and dry
two specks falling
two unknowns reach out
Mưa M
khát
những hạt mưa m xoay vòng lật ngửa
nhặt may mắn giữa kẽ lông măng
ngón tựa ngón nghiêng
đo mình cạnh mình
nhân hóa trang kinh
Mặt trời chim non
Nguyễn Trung Bình
giờ trăng mọc ta mất em thung lũng đền đài âm ỉ cháy khói sương mờ mắt có …
[Lần cuối chúng tôi gặp nhau]
Lần cuối chúng tôi gặp nhau
Trên con đê, chốn cũ
Dòng Neva dâng cao
Họ sợ thành phố ngập.
Hoá Thân
Võ Công Liêm
Nụ hôn ân ái níu kéo đời hư ảo giả thực có ai hay chảy đầm đià từng viên sỏi lăn trong trí nhớ …
Những con mắt
một con mắt từ con phố cổ
vướng vất
cuối đền đài chàm
hình hài chưa rục rữa
cùng con mắt từ thành phố
vay mượn danh xưng
a summer closing ceremony
our own afternoon
ready-made food prepared
an indulgence of laziness
the weekend
anticipating a feeling
liver pate’, hand-whipped mayonaise
rolls of lee sandwich
Cách Lơ Lửng Sáng Chủ Nhật
Lê An Thế
một con đường luôn luôn xa hơn một đôi giày cũ một bài thơ luôn luôn rộng hơn một trang giấy …
a summer closing ceremony
our own afternoon
ready-made food prepared
an indulgence of laziness
the weekend
anticipating a feeling
Màu gió
Bay tìm màu vàng lục phương bắc,
gọi đây gió sáng, tượng hình
trí nhớ nửa đêm.
Nắng lượn đường bầu dục
lụa đồng trưa hanh
hai điểm rơi
hai ẩn số tìm nhau.
khoảng rỗng
Hoàng Vũ Thuật
dồn nén vào đây hết thảy chật dễ gì len qua được
người ta có những khoảng rỗng không tên gọi chẳng nguyên cớ những khoảng rỗng vô bờ
ngày ngày di dời …
Thơ Hình Huỳnh Lê Nhật Tấn (1)
Huỳnh Lê Nhật Tấn
Thân phận 1Thân phận 2Thân phận 3Thân phận 4Thân phận 5Thân phận 6
Cái nậm rượu màu ngọc
Đa Mi
Vì lão mục đồng già xứ Lebanon nóiHãy để da thịt người gần hơn với đất trờiXiêm áo mà làm chi)
Bài thơ thứ haiCũng không có đôi hài màu huyết dụMình cứ chân trần …

Bình Luận mới