Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Mắt nâu

 

sáng nay đôi mắt nhìn lên bầu trời mây xám
những nơi thật xa bạn bè đang bận bịu
chắc không ai nghĩ mình đang luẩn quẩn qua ngày
nổi lẩn quẩn đầy ẩn dụ và chịu đựng
có người say sưa vì nó
người không thích cũng chẳng dám bước ra khỏi cái vòng xoay đó
mắt nâu buồn nhưng đừng khóc nghe…

mở mắt ra đã nghe lời em vọng về nức nở
đời này dài sao tình yêu của tụi mình ngắn thế
nhỏ nhoi
lạc lõng
dám đi thật xa không ?
nơi không có những cái đầu quá lạnh
không tị hiềm kéo dài đuôi mắt
chỉ dâng hiến nồng nàn cho nhau
mầm non bật lên từ dịu dàng
đau đớn
em được khóc ngon lành trong lòng anh khô cứng
nâu à … nâu ơi …

tháng năm trôi mới hay tụi mình dễ dãi quá
tự bằng lòng trong bộ cánh chẳng phải của mẹ may
đi đứng thành thói quen nê chẳng lúc nào rẽ lối
ai cũng nghĩ miên man
ai cũng dừng chân trước biển báo
lâu lâu tự gật gù một mình chứ không chia sẻ
nên thiên hạ nhìn vào cứ bảo tụi mình na ná mẹ cha
đừng phiền muộn mắt nâu ơi đừng phiền muộn …

mấy hôm rày trời giông bão mãi
em còn nhớ em đã nói gì về con đường mòn tuổi thơ ?
bao nhiêu bà con xóm giềng trượt té vì lầy lội
vẫn dìu nhau đứng dậy
đi vào đời theo cách chân quê
thực tình chứ không thực dụng
nhiều khi thua thiệt vẫn cười
như người nông dân mùa màng thất bát chứ không thất bại
những luống cày vẫn phơi mở mùa sau…

sáng nay mắt nâu nhìn bâng quơ
cứ nhìn thật xa để thấy thật gần
mây lừng khừng mây rời đuôi mắt
gió ngược chiều thổi suốt mi cong
chợt nghĩ về em miên man những trận mưa phương Nam
chợt nhớ bạn bè mười phương không hình dung ra được
đừng chớp mắt nâu ơi mắt nâu !…

Sài Gòn,tháng 8-2007
N.T.B

bài đã đăng của Nguyễn Trung Bình

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)