Bài thuộc thể loại: Thơ
sao băng
em như dòng sông thu mình lại sau mùa bão lũ cần mẫn thắp lên gương mặt những mùa màng
chiều tan mưa trong mộng mị cầu vồng ta mải miết đi về phía sóng long đong tay trắng tóc sương
Lời tình chắp vá
Bàn tay mỏi rớt
đến ly cà phê cũng không thèm quậy
ôm ảo ảnh mảnh lưng thon đuổng
tuyết vãi mù mịt cuối con đường không tăm hơi
mải miết những câu cú quạu quọ
khi đón, chào năm mới ở Garden Grove, California,
phố kinh tế:
những giải đèn cô dâu, tháng chạp.
cười chuyên sâu.
chờ chú rể đại hàn.
Đứt đoạn và liên tục ♦ Mắt khác
năng lực của đời sống
nhiều khi là yên lặng
không. cuối cùng là yên lặng
của cánh cửa mở ra phía chưa biết tên
khi bóng tối những ngôi sao
dâng lên chầm chậm
Khi ra tới hành lang
cả một nghệ thuật đánh bóng
hồ sơ khi chủ thể ra đi
không thể lộn ngược
hay lăn về làm như đi trở lại
con đường chết
bắt đầu
Nàng trút cởi bí mật úp trên vách đá và trầm mình vào im lặng tìm sự an toàn
mật mã chiếc chìa khóa mở cửa một nỗi đau kinh hoàng
căn nhà của một người đàn ông và ba người đàn bà
Thử dịch tình yêu
Em thử dịch tình yêu ra tiếng Huế
tình yêu suốt ngày đội nón bài thơ
tình yêu bị nhốt vào chùa Thiên Mụ
rồi cô gái nào cũng thành cung nữ
và tình nhân của nàng là ông vua
những người đàn ông O đầu & những người đàn bà O môi O mắt
vào banana republic góc bán quần áo đàn ông
thấy năm người mẫu đàn ông không đầu
tôi nghĩ phụ nữ bây giờ cũng chẳng cần
một người đàn ông có đầu óc
Hai bài thơ về Bùi Giáng
Bây giờ trong cõi chiêm bao
Ông say ông tỉnh, ông chào cỏ cây?
Có chào nhau giữa bụi đầy
Có cô Trí Hải phô bày ngón thon?
Bây giờ giữa Lá Hoa Cồn
Ngàn thu rớt hột sinh tồn lai rai
Mùa xuân trong thành phố ♦ Mùa đông
Và hương nhớ nhung của ngày qua
dường như bắt đầu dường như kết thúc.
Dẫu cho đường nhựa nhiều hơn đường đất
mọi vật không bao giờ yên lặng.
nghịch lý là cuộc đời
nhiều nghịch lý giữa trò chơi thách đố
với đức tin ức đoán khiến ta cười
số mệnh là thù cũng vừa là bạn
cứu vãn được gì khi nước mắt rơi
Đếm nhẩm bóng thời gian ngoảnh lại
chiếc lá khô uốn mình bay lên không
theo con trốt nhỏ bay vòng vòng
đã mấy tuần loay hoay tìm kiếm
thấy ngọn cây nhà mà về không xong
Tao là nấm mồ của tao
Khi mọi người đều tung hô những vị thánh khuất mặt
tao – một khuôn mặt bằng da bằng thịt lúc nào cũng có thể bị chà đạp
dưới bàn chân của những kẻ có thế quyền và tiền
cố tung hô những thứ cặn bã bị bỏ rơi bên lề đời sống
Rơi tự do
anh là gã hát rong
mà lúc nào cũng buộc phải mang khẩu trang
nên trong một cơn say nhừ tử
tự cắt lấy thanh quản mình
Những chiếc móc trên dây phơi đồ
như những bờ vai người trần truồng gầy guộc
treo lơ ngơ giữa buổi chiều còn sót lại
trên sợi dây đời oằn mưa nắng
cái đầu nhỏ hơn so với bờ vai rộng
cũng chính là nơi để móc thân mình vào sợi dây lơ lửng
Bóng tối
tôi là một con cá nhỏ
bơi mê mẩn trên mặt phố
những cọng rong sinh ra từ đất
trói chân buổi chiều gà con
vài bào tử lạ mọc liều cuối hẻm
Rơm rớm em ♦ Mê u cỏ
Mê u tôi bay đi
ngày mỏng mưa ơ hờ
lịch tờ tờ sột soạt
đáy sổ bụi xác xạc những bại trận
di chúc đầu bạc
đàn lên arpège rêu
cỏ long lanh
Vài cảm nghĩ về bài thơ Travel của Nguyễn Tiến Hoàng (Thường Quán)
Khởi điểm của “Travel” thì bắt đầu từ một phương hướng, nửa cố định, nửa mơ hồ. East of the sea. Phía đông của biển. Vị trí của biển trên trái đất thì không ai chối cãi – đa số diện tích trái đất là nước là biển. East. Phía Đông. Rõ. Cố định. of the sea. của biển. Mơ hồ không rõ. Biển nào, ở đâu, Đông Hải, Địa Trung Hải, Hồng Hải?
Travel/Du Chơi
my name is yellow snow can be jay-blue whitist
you once lived the most agile courtesan
in Nguyen Du’s Kieu
bìa mang tên hoàng tuyết hay còn gọi là nửa bạch bán thanh
nơi ả đào lanh lợi nhất có lần đã sống
trong Kiều Nguyễn Du
Tháng Chạp ngửa lòng tay
Ngửa lòng tay: gió mưa xô xát
hẻm phố điện cúp
những cột đèn thương lượng bóng tối
lang thang đi vào ngõ cụt
Khúc xuân chép ở bản Đôn
Ấy là mùa những hạt mưa đã cùng nhau đi ngủ trong ngôi nhà sấm của Giàng, chỉ có lũ gió ham chơi lang thang khắp buôn gần rừng xa, chỉ có nắng nhuộm vàng những cánh đồng dã quỳ, những triền núi dã quỳ, những lối mòn dã quỳ, khiến cả đất trời ngập trong màu dã quỳ rực rỡ.
Thơ, giai thoại và chú thích
Vì vũ trụ cần một sự thật /
Một sự thật tuyệt đối /
Từ những sứ giả của trái đất /
Nên Iuri Gagarin đã cất cánh bay lên
Bài dịch
tôi dịch cái mõ* Trung Hoa
thành con cá gỗ Việt Nam
và sửng sốt đứng từ xa
nhìn sự khác biệt khó có thể vượt qua
của hai ngôn ngữ
như cương vực đời đời không đổi
tôi không chờ đợi gì về điều này
Thoáng qua người y
tỉ tỉ khuôn mặt khác đã khuất /
đôi tay trần nâng đỡ lấy mọi lời danh dự /
chỉ một tiếng phủi tay nhẹ /
niềm tin lúc lắc /
tình người đã tử nạn trước vách tường lẽ sống
The good air/Khí tốt
Chung quanh hắn là những đêm sống vội quay cuồng, thối nát qua những con mắt bầm dập, những mồm mép ựa mửa những gì không cửa miệng nào nên ựa mửa. Hắn có làm hại ai không? Hay có ai làm hại hắn không?
Và giọng hát rè cất lên thưa thớt
căn phòng này
tôi với giọng hát rè rè
chính mình
sự bất lực dâng tràn

Bình Luận mới