Bài thuộc thể loại: Thơ
Bài ca buổi sáng
Tình yêu đẩy con đi như chiếc đồng hồ vàng mập mạp.
Mụ đỡ vỗ lòng bàn chân con, và tiếng khóc con nhẵn nhụi
Vào chỗ trong không gian.
Tiếng bọn ta vang lên, phóng đại cái đến của con. Pho tượng mới.
Trong nhà bảo tàng gió lùa, sự trần truồng của con
Nửa đêm suy nghĩ để có chỗ
vì vậy ngày hôm nay ông là mùa thu
của một địa điểm nổi tiếng
rất thực tế và từ các
Bây giờ anh là sự lựa chọn nhiều lần
[ẩn giữa giai đoạn này]
xác định bằng lý trí
toàn một lũ chạy theo chủ nghĩa xu thời với sự khinh bỉ có kiểm soát bởi sự khôn ngoan chừng mực thuận lý và khách quan [nên thường hay hội họp theo kiểu văn chương quốc doanh] bàn tán xôn xao những chuyện tào lao viển vông trên trời dưới đất rồi sau đó là ăn nhậu.
ĐÊM BIÊN GIỚI TÂY NAM, 30 NĂM TRƯỚC
Em có đói lòng thì lưng bát nước uống tìm ta
Biên giới mùa này mây thường giang hồ lắm
Ta cười hà hà mà ta im lặng
Cho âm nhạc chui rách hết sương mù
Từ giã những em bé rất nhỏ
Chúng sẽ không còn như thế nữa lần sau. Những lời nói
ôi sao dễ thương, chỉ hơi sai, sẽ được chỉnh.
Những cặp mắt chúng sẽ nghi ngờ hơn, gắn chặt
thêm nữa vào cái xôn xao trần tục
những bài thơ rời giữa các trường ca – 11
em khác hẳn
hai chân không song hành
ra vô tận
mà giao nhau tại
ánh mắt của đời
Xương trân bảo
Trên chiếc ghế đệm
dành để gác chân
được thêu hoa tiết và những cặp chân
uốn vòng tinh xảo
Tản mạn tháng Ba
Nhưng tôi là tôi
thận phận một thằng người
tháng ba bắt tôi ngồi đối diện
với làn hương dậy thì
với con ong no mật
Những bông hoa mùa thu
Sắp mưa. Những tán lá, mái hiên, chiếc ô nhỏ không che hết em được. Mọi vật quay cuồng. Chiếc xe tải chạy qua phủ bụi lên mặt người. Lá cây theo nhau đổ xuống. Gió thổi dạt chú chim sâu vào bờ bụi, mở tung chiếc áo anh mang thành một cánh buồm.
5 bài thơ ba mươi giây
rụng một đám tóc nhỏ
gã lướt dao
cổ tôi
thì ra bọn họ vẫn chưng mặt đẹp
bày trò gì
gã lấy một ít ráy tai tôi
đau nhói
Ở tầng thứ 7
Tất cả mọi thứ ứ trồi
Tầng kín thứ 7
Everything made their ways up
To the 7th hidden floor
Con bò Tây Tạng điên ♦ Cả đống hỗn độn . . . hầu hết
Ta nhìn họ vắt đợt sữa cuối
mà họ còn vắt ra được từ ta.
Họ đang chờ ta chết;
Họ muốn lấy xương ta làm nút áo.
CƠN TRỤY TIM ĐỎ
Tây nguyên nát bét
mưa nước mắt, nhật nguyệt cũng nhàu rỉ
xếp lại chiếc váy màu hy vọng bầu trời
đỏ lên thôi vì thánh thần ngu muội
B13 ♦ B15
Tôi xốc lại balô
Không kiểm tra hành trình một lần nữa
Chỉ thấy những bụi cũ xổ ra
Tung mù ngạt thở
điếu khúc
Họ đang ở đầu mùa xuân
Những người con trai như những thân mộc buồn ngấm ngầm
Những người con gái là cánh hoa đen
nhụy trắng
tiết ra những dòng mật trong như nước mắt
nói chuyện với bạn ta
mày có tin tưởng vào một chân lý tuyệt đối
chính thể nào dẫn dắt loài người chạy vòng quanh theo cái đuôi con chó
có phải là lỗi lầm thời đại chúng ta ?
Đường Một Chiều nói với Ly
(đọc Đường Một Chiều của Nguyễn Mộng Giác)
Đường một chiều, đường độc đạo, khó thoát hiểm Tôi thấy Ly mười bốn tuổi bước ra khỏi ngôi nhà án mạng …
Hạnh Phúc – Thức Dậy – Soi Gương Sớm Mai
Ngồi một mình đọc sách
Ngồi một mình làm thơ
Ngồi một mình ngắm ngiá
Hạnh phúc dễ sợ!
họ cũng là lớp bột hư ảo
nơi đây: im vắng, cafe, hoa sắp chết, rượu, sách, nhạc, giấy, bút, những bức dang dở và màu mè lặng ngắt: cùng với cuộc sống đẹp, mùi hương nơi này không bao giờ quên nổi.
Tiểu Sử của Chuông – Valentine day cho Thiên Thần – Nguyệt
Thơ tôi bỗng mọc
Một quả chuông linh từ
Đời sống là ngôi chùa nhỏ
Tôi thức vang mỗi ngày
Một ngôi nhà
Bao giờ cũng vậy, khệnh khạng ra buồng ăn việc trước tiên tôi rót cho mình ly rượu đỏ, vớ bất cứ đia nhạc nào ngay tầm tay bỏ vô đầu cd ngồi nhịp,
nhịp uống khan.
Những giấc mơ
Lúc bắt đầu ở đôi môi
Tôi đã mơ về xa hơn
Lúc sóng tràn qua đôi mắt
Khởi nguyên giấc mơ triều dâng ngóc ngách tâm hồn.
76
Như thế, em đã bước ra từ buổi chiều vàng
Suối róc rách trong chiếc lá
Có sắc tím của tiếng vĩ cầm còn đọng lại
Khúc lam điền dế gáy rân
Như thế, buồn làm chi? Em ngoan!!!
Hãy mở cửa ngực chiều
Sóng vùi trong cát sóng vùi trong nắng
Huyết Âm Tụng
Ẩn trong máu là lời gào lớn
Thấm xương da tóc ớn mày môi
Âm vang đã mất mạng rồi
Còn Phương Ý rưng xác trôi tuyệt mù
Đâu vội giục gì trăng sớm lu
Đầu xanh sớm bạc lửa lên mù
Hỡi ơi đau cả Âm và Huyết
Tan hết trần gian mộng chớm gù
Âm Vọng Huyết Âm
Xé tờ giấy kiếm hư vô
Róc câu thơ tìm bóng ngày…
(Huyết Âm # 69)
Tờ giấy là một bè mây trắng. Lúc nửa đêm:
Lung linh hồn quê cũ
Mây trắng phủ khắp trời
Nhớ trăng khô hết máu
Muôn …
Khi nhớ một chiếc giày cũ
con đường 33 cây số về hướng nam tôi lái xe mỗi ngày thành một thói quen
không tâm điểm
mỗi ngày những cây số mang tôi
chạy qua một sân khấu bỏ trống
Cá tính / Exclusive Personality
Tôi là “con bé sau trước mỏng như giấy các tông”
(chúng nên biết điều hiển nhiên cũng dễ đánh lừa)
I am “the-flat-as-a-board chick”
(they should know better since looks can be deceiving)

Bình Luận mới