Bài thuộc thể loại: Thơ
Đặt tên là mất mát
Nhưng đặt tên chi cho một thức đó
Khi bên này bên kia chỗ này chỗ nọ
Đất cứ hẹp dần trời cứ hẹp thêm
Và biển cũng buồn chung một cơ cầu vậy đó
Và anh và em cứ niên giám nỗi buồn
không đề 1
những bức tường khổng lồ và những tấm quảng cáo khổng lồ
con mắt tôi vỡ tan tội lỗi
một màu xanh tịch mịch đang ru giấc mơ
Phủ mặt
Chả biết có phải luôn mang trong mình dòng máu kiên cường
bất khuất của cha ông (!) mà suốt thời gian thực hiện bức tranh mồm
miệng cứ nghêu ngao “tổ quốc vấn khăn tang/ mây che phủ đầu*…”
tất cả những con hổ mà tôi từng biết
tất cả những con hổ tui từng biết. tất cả những con hổ tui từng biết, thì không có con hổ nào là con hổ. con hổ trên ti-vi thì không phải con hổ thiệt, những con hổ thiệt tui biết chắc là hổ thiệt thì không thể nói là hổ thiệt. nói ra thì thiệt là xấu hổ thiệt…
Chùm thơ viết ở Sài Gòn (3)
Anh dựng một ngôi đền
Ngôi đền đổ cái rụp
Anh ủng hộ Triệu Tử Dương
Triệu Tử Dương mất chức
Ở chân đền Mỹ Sơn
có thể nghe được lời ca của chú ve sầu
nhưng làm sao thấy được
những dòng nước mắt
của ngàn lần lột xác
Những kẻ cô đơn không số đếm
Tôi là kẻ cô đơn số 1
Em là kẻ cô đơn số 2
Chúng ta đóng gói nhau
vào
một đêm sương tháng giêng
Cỗ xe ngựa có cánh
anh chỉ còn lối thoát cuối
nơi có môi em mở những đóa hoa lửa
như những ngọn pháo bông
được bắn lên bầu trời Paris
từ tám ngàn vị thế trên tháp Eiffel
(……)
mở miệng nói đủ hết các kiểu [kể cả nói thử nghiệm kiểu hiện thực huyền ảo] vậy mà hở ra hai mươi mấy con chữ vẫn cứ bảo tôi chả có lý do gì để [mày mò] sống.
Nắng. Gió. Bão. Nàng và Im lặng
Đừng khước từ sự khó
Nấc thang lên chót vót ngọn Chay trường
Khảm kí ức thành ra nỗi nhớ lạ
Liên minh
Mỗi người là một quốc gia
giữ chủ quyền độc lập
bảo vệ lãnh thổ riêng
Lãnh thổ có hàng rào biển cả, núi non
đánh dấu biên giới
Nói Chung Là Chả Hiểu Gì
người đàn ông vung loạn xạ hai bàn tay
vô tình lưỡi hái
chém ngọt
cái đầu rơi trên đất
hai bàn chân cùng cười ngất
giờ thì tha hồ
giành giật ….
sang.Froi.d
bọn chúng không thể ra khơi
úp mặt hết vào chậu
và nói lảm nhảm những dự cảm của chúng về một bức tường sẽ mọc lên che kín hết thành phố
Những mảnh vỡ ý thức
chỉ là con khái ngúng nguẩy sau gáy đêm
những mảnh vỡ ý thức lóc xóc dây gân dây cót dây dưa
tái hiện sự bất lực của tiếng vang lọc cọc lóc cóc lóc cóc lọc cọc
Điều đáng sợ
Sóng biển Đông trên VTV thì êm ả
nhưng sóng trong lòng cư dân mạng lại sục sôi
khai thác bô–xít ở Tây Nguyên là chuyện động trời
Ý nghĩ ở một nơi nào đó
Trong căn hầm thói quen trầy xước
thân thể hiện lên chuỗi bất động trên vòm ánh sáng lờ mờ
những bóng người đi ngược chiều
trên miệng cắm những đóa hoa đen và những hành khúc tang lễ
về nguồn thôi
Để em ơi lớn lên bán mình cho ngoại quốc
Bỏ ruộng đồng mặc váy ngắn hổn hển ngực no đùi trắng cạo sạch lông phèn
Những gã đàn ông no nê thân xác của em
Một ngày cuối tháng Năm
– nhớ lúc nãy tani có bảo: “you… you eat pussy all day.“ câu nói đó giờ đây, trời ơi! làm cho tôi tủi phận đến ứa nước mắt.
Câu chuyện đời ki
mỗi sáng con ki liếm chân khi tôi rời nhà/ vẫy đuôi lúc tôi trở về.
– đùng phát 30 tháng tư 75/ một dang nhà ông/ bà già được [bị.] trưng dụng thành trụ sở phường đội.
linh trang trắng ♦ lập thể
một hai ba
ôi linh trang linh trang linh trang
loài hoa siêu thực
sương cài lên ngực màu thiên thanh
vội vã không từ biệt
cây cứ xanh ngoài lời
Những con mắt chết
Quá khứ gắn chặt vào thân thể
ngày tháng là một cơn bão quật ngã mọi giá trị và quyền năng
những giọt máu đông cứng không đủ sức lên tiếng hát ca trong chuỗi thời gian thoi thóp
B27
Không cho nói nữa
Không nghe nói nữa
Căn-phòng-im-thở từ từ dâng nỗi sợ
Đứa trẻ trong em
gột bỏ anh rồi…
tiến trình phát triển
tranh thủ ngày nghỉ/tập trung hội trường/quán triệt nghị quyết
sau đó ngủ gục
sau đó đọc báo
sau đó nói chuyện
sau đó ra về cầm phong bì ba chục ngàn
Suy nghĩ
Tôi yêu những con chữ của mình – Yêu lắm
Tôi chẳng giầu có gì, sinh nở cũng ít thôi
Nhưng càng nghèo, càng hiếm lại càng yêu
Những con chữ của tôi
tự nhiên tiễn Võ Đình
tự nhiên nằm trơ ra
tư nhiên buông tay viết vẽ và nhắm mắt
cọ màu tranh loảng xoảng rơi xuống đất
hoá gỗ
tự nhiên đèn điện phụt tắt
tự nhiên hé miệng mà không thở
Đoạn gần sáng ♦ Tọa thiền
… xoay người sang trái đụng phải thằng người tôi
day người bên phải cũng đụng tôi
ngửa ra giường tôi chắc mẩm lời phật dạy “mọi sự/
việc biến chuyển nơi tâm đều vô tướng.”

Bình Luận mới