Bài thuộc thể loại: Thơ
7 bài Thơ Tình của Bertolt Brecht (1898-1956)
Và cả nụ hôn, e quên khuấy
Nếu không có vầng mây nơi ấy
Mây thì nhớ… sẽ còn nhớ mãi
Tình cờ bữa rượu
… tôi ngồi [một cách hết sức lơ đãng.] tay cứ xoay ly đều,
đều mặc cho rượu sóng sánh thì nàng nhấn mạnh thêm- nhà có ba anh em, hai người kia một tên sơn,
một tên hà, tôi phát buột miệng: “trung cộng, sắp lấy hết nước đấy.”
Trò chơi của trẻ con
chiều run run ngón tật nguyền gõ lên nốt chữ vô tri
ghép nối những mảnh đời nghiệt ngã
ngày chồng khít trên từng kí tự
trò chơi của trẻ con
tập đánh vần
Chờ Đợi Sự Im Lặng
Đầu để trần, mặc cho những ý nghĩ thách thức
và vang dội những mưa, bão
cố lấp đầy khoảng trống
Những hình ảnh sexy ở Kassel
hở rất nhiều ngực và chiếc váy
ngắn cũn cỡn, c cũng mang đặt
một đĩa lớn vừa bưởi, vừa chuối,
vừa nho, xoài mới mua ở cửa
những suy nghĩ bên lề trái khi thấy ảnh tea-horse trail trên da màu
Tôi từng nghe từng đọc những chuyện về Hồng kê
mãi đến khi xem phim Red Sorghum* tôi mới thấy cánh đồng Hồng kê và thấy cả màu rượu đỏ
Sự tiến triển của loài người
Những gã này từng có thời ngồi xổm trên cây
người đầy lông lá và mang nét hung bạo.
Rồi họ bị nhử ra khỏi khu rừng sơ khai
và rồi thế giới được tráng đường và bin đinh được xây cất
cao đến 30 tầng.
Người dưng bạo liệt
Khởi từ gai lưỡi
môi kề môi cắn rướm môi
vờn mê muội mê mệt trên nhạc nền giấu dưới bề mặt nệm
ca khúc ba động chấn động xô lệch mền&gối
con báo siết cơn bão nhấp nhô nhồi sóng vượt sóng trào sóng hổn hển
Gửi người hậu sinh / An die Nachgeborenen
Thật thế, tôi đang sống trong thời u tối
Lời hồn nhiên là dại điên. Trán trơn tru
Có nghĩa vô tình. Kẻ đang cười
Chỉ vì chưa nhận được hung tin.
k. – nor – h. số 2
kh gầy
tự nghĩ tháp chuông là mình
tự đánh những âm mạnh chói tai
tự khóc
bằng lối opera nửa mùa giữa người với vật thể
Thành phố sương mù
lão biết việc đương ngồi như vầy quả chưa đúng lúc [dẫu tâm trạng có như sương, như khói.] tên bảo vệ quảng trường, hắn có thể may bản mặt lão dính vô đít lão bất cứ lúc nào.
Cho người đàn ông có sự cương cứng lâu hơn 4 giờ đồng hồ
Hắn là Peter Đại Đế. Hắn là sa hoàng. Hắn là chiếc xe hề với thêm một chiếc xe.
Funiculì, Funiculà. Hắn là kẻ cho bộ phận. Hắn làm việc phi lợi thận. Hắn là quận xòe.
khí hậu của tiếng nói ♦ mùi thơm của im lặng
im lặng có thể là tiếng nói rất đầy tràn
có thể không gì cả. Im lặng là vàng
im lặng sẽ không chia ly
hai bài thơ
Buổi trưa vụn vặt giấc ngủ ngắn
buổi chiều lạo xạo thanh âm sục vào mọi ngõ ngách căn phòng
buổi tối không anh
Để tiếp tục
những buổi tối cứ đẩy tôi từ ly rượu này đến
ly rượu khác
những ly rượu lại đẩy tôi đến
một (vài) viên thuốc giảm đau
Về Little Saigon
trong lúc lê ra phía đường lớn tôi bị một mụ,
một tên áo hoa rằn ri [tôi đồ, thằng này đào ngũ trước 75.] chận lại hỏi đại khái “làm gì?”
tình yêu
nuôi làm gì cho đời thêm chật!
cả một mái tóc mùa thu bồng bềnh linh kinh rơm rớm
nhuốc dơ tâm hồn diễm lệ
Sự đồi trụy của những ô vuông đối với não hắn
gã buồn nôn lại đến
trong hơi sương sa mạc
hắn mở mắt. cơn chóng mặt hình xoáy nhìn thẳng vào não
chóng mặt
chóng mặt
Tiếng mèo kêu làm đất trời co thắt lại
buổi tối kéo dài cũng không làm thay đổi tốc độ ánh sáng
(Einstein cũng từng nói thế)
tôi cuốn những đường cong của tâm hồn
mà không biết vũ trụ này đang căng ra hay co lại
tôi chỉ cười một mình
cười rũ rượi
thơ đánh số
nằm dài xuống đất tôi ăn đất
ba năm ba mươi năm no cành hông
nước xanh tự bịt miệng
con quạ bơi trong tiềm thức
chặt đứt ngôn ngữ của lửa
Nghĩ Quẩn
Chẳng phải đợi lâu.
Vài mươi năm sau
Nếu có cuộc thi world cup ăn mỳ
Giải nhất
có khi không đến tay người Nhật
Vo
tôi vo mặt trời
phía sau cánh cửa mỗi hôm khép lại một nghĩa chữ
trang giấy ngoằn ngoèo những tia chớp và gạch chéo
Như Loài Dơi Treo Ngược
lạc lỏng giữa rừng mắt
lạc lỏng giữa tạp âm
có khi như loài dơi treo ngược
móc thị phi buồn lên đôi chân…
Cữ rượu tối ♦ Bài nhân duyên
Sống ở đây riết rồi đéo phải mỹ/
– cũng đéo phải việt.
một số người cho rằng sống chả khác dơi.
bay trong đêm/
… ăn sương [thoát chết đa phần nhờ trực giác.]

Bình Luận mới