Bài cuối em dạo trên lò sát sinh đeo ngụy ngữ
Băng rôn lòng thòng hê hiếc những trò điên
Trời sáng mặt trời ngày nào cũng thôi miên
Áo vú sõng soài lệch lệch đùi háng mềm
Bỏ ống heo nhiều thứ bỏ xuội cả tổ tiên em kiếm tiền
Má hồng bệch trắng loạng choạng chân về đêm hửng sáng cơn ói kinh niên rồi mùi tanh giường chiếu cũng dần quen
Cơn thôi thúc triền miên của đói
của bệnh cha
của học em
của con cái hai lần li dị
nhóc nheo đòi đủ thứ tiền
mua cái học cần rất nhiều tiền
đi bác sĩ cần rất nhiều tiền
không đau tim mà uống thuốc đau tim
Mười mấy năm sau con nít lại lớn lên
Đại lộ 1975 thành hẻm 2030 mà không hề có thêm đại lộ
Giống loài cứ nhân lên
Để không có đất chôn bởi đất đâu còn của tổ tiên
Thôi chen chúc lọ hủ ngày ngày nam mô đà phật
Nheo nhóc là thứ thôi thúc sau lưng để khó mà yên phận dù ai mà không khoái phận mình yên
Làm người chứ làm chó sao mà không biết kêu rên.