chiều chồng khít trên từng viên gạch cổ thành
ẩn hiện dấu vân tay người xưa sau vệt nắng buồn
mùi của đất và màu của lửa
vỡ ra cùng cơn mưa mùa hạ trầm bỗng điệu ru buồn
chiều vẽ hình vòng cung ngang qua nỗi nhớ
bơ vơ bước chân phía không mặt trời
những chiếc bóng hút sâu sau vòm cửa
về đâu?
chiều xiên xuống góc màu kỳ ảo
những bộ dạng thương tật chuyển động trên bề mặt bê tông
đông cứng ý tưởng
chiều vắng người kể chuyện cổ tích bên vườn địa đàng
âm thanh mang dại phát ra từ khối kim loại hình chiếc phễu
những tín điều của hai thế kỷ trước
hoá thân vào mỗi xóm làng khu phố
âm kinh bủa vây trên triệu triệu nấm mồ
co ro trong nỗi sợ vô hình
chiều run run ngón tật nguyền gõ lên nốt chữ vô tri
ghép nối những mảnh đời nghiệt ngã
ngày chồng khít trên từng kí tự
trò chơi của trẻ con
tập đánh vần
A
E
I
O
U
Huế, 3h00 – 01/4/2009