những câu chuyện của ngày
của đêm
đi qua các giác quan
trong một buổi sáng
hạt mưa
như mầm của nỗi buồn
cứ nở trong không gian
phía bên kia
năm bảy con người xoay quanh chiếc bàn
giữa lòng đường xác con chuột bầm dập
vết máu loang trên mặt đường
xa xa tiếng gọi người con gái bên góc phố nâu gầy
chỉ còn bàn chân
cứ bước qua mỗi ngày
như bước qua những câu chuyện
nhiều khi anh nhớ cái lần đầu tiên ấy
bên chiếc cầu nhỏ
anh đã hôn em vụng về
nhiều khi anh nhớ nụ cười em đẹp lạ thường trên gương mặt nhân hậu
và những vòng tay ấm cuộc tình
những câu chuyện của ngày
của đêm
của trí nhớ
anh ngỡ rằng mình không còn bơ vơ giữa cuộc đời
như hạt mưa sáng nay
gieo vào anh cơn đau
xa xa tiếng người con gái gọi
bàn tay anh lạnh ôm nửa vòng trái đất
không với tới phía bên kia cuộc đời
cho em những niềm vui
anh chỉ còn những buổi sáng đưa con đến trường
và những buổi chiều chở Celin về ngôi nhà nhỏ
có cu Măng chơi trò trốn tìm
khi nghe tiếng xe quen ngoài ngõ
nhiều khi anh ngỡ mình đã chết
trong những giấc mơ
và những cơn say không nhớ tên chính mình
những câu chuyện của ngày
của những con đường anh đã đi qua
có bàn tay nào còn ấm
để chìa ra
có ánh mắt nào đọng lại cái nhìn thương cảm để chia sẻ
có giọng nói nào gợi lên chút lòng trắc ẩn
có nhịp đập nhân ái nào trong trái tim
những câu chuyện của ngày
dẫn dắt anh qua ngã ba cuộc đời
dưới bóng cây bằng lăng mùa hạ
những chiếc lá vàng xanh suốt mùa
còn sót lại ánh nhìn của người con gái
màu của giấc mơ sẽ không phai nhạt
mỗi câu chuyện là một niềm hy vọng mong manh
và những chồi non mở ra thành lá
nhiều khi anh ngả mình vào khoảng trống câu chuyện
nơi đó không có âm mưu nào xuất hiện
nơi đó anh không đề phòng một ánh mắt hay bàn tay nào
nơi đó anh nhớ gương mặt em buồn
và làn da em trắng huyền trong những đêm trăng
những câu chuyện của ngày
và đêm
và trí nhớ
dắt anh qua những buổi chiều bơ vơ
chỉ có con đường và cơn mưa
mặt đất không còn một bóng người
xa xa tiếng gọi của người con gái cùng nhịp mưa rơi đều trên phận người
đâu đó trong kí ức
hiện lên những tên vô lại
những tên sát nhân
những tên tai mắt
những tên đạo đức giả
trong bị thịt buồn nôn
đang nói chuyện tương lai
xa xa một mệ già gánh nỗi buồn rao bán
xa xa một em bé vỗ về giấc mơ rao bán
xa xa những giáo viên rao bán tri thức
xa xa những người chữa bệnh rao bán sự sống
xa xa những tu sĩ rao bán đức tin
xa xa mấy thằng văn nghệ nửa mùa rao bán chút nhân cách dối trá còn sót lại
xa xa một người đàn bà ráo bán chút nhụy hoa cuối cùng trong im lặng
anh thắp ba cây hương trong tâm tưởng
tiễn đưa tất cả về nghĩa địa phố
những câu chuyện của ngày
của đêm
của những thế kỷ đọa đày
anh bày biện những giấc mơ tuổi thơ
cho kỷ nguyên mới
chỉ còn
hơi ấm của dòng sông
và tiếng thở của lá
thì thầm trong nỗi nhớ
va si le o na
ka ma ra su tra
le temps de l’amour du tue
những câu chuyện của ngày
của đêm
của máu và nỗi đau
và những tiếng nổ giòn trong kí ức
khi tất cả các cánh cửa đóng lại
sự đổ vỡ sau ngày tận thế
trên bề mặt của hành tinh nước mắt
chỉ còn bài thơ cuối cùng sẽ xuất bản trong lời tiên tri của đá
và nước sẽ thanh lọc tội lỗi
cho cái đầu của thế giới được gột rửa
cho trái tim của mặt đất được thay máu
và ngôi lời của mặt trời sẽ thiêu hủy tri thức bệnh hoạn
và ánh trăng sẽ vỗ về giấc mơ vô thần
những câu chuyện của ngày
được kể trong buổi chiều mưa bay
xa xa là những ngã tư tiếp nối của niềm vô vọng
những dòng sông sẽ dâng cao khúc nhạc chiều
và những điều anh không thể nói
khi thế giới đã được đặt định trong những cuốn sách màu đỏ
và con người chỉ là trò chơi của đấng vô hình
ban phát thứ bình minh giả tạm cho những vì sao
anh bước vào phía không thời gian
là chiều thứ không âm dương của những con số
nơi đó không có những vỉa lề
không có những kí hiệu
không có màu sắc
không có âm thanh
không có ái tình và sân hận
không có cả sự không có
và điều quan trọng là không có em
nên anh bước vào phía thời gian
để đón nhận sự hữu hạn cuộc đời
bên cạnh người con gái có đôi mắt núi rừng
có trái tim phát ra những lời nguyện cầu
có gương mặt chịu đựng những nỗi đau
có tình yêu thánh thiện
và có câu chuyện của ngày
của đêm
của nụ hôn trong buổi chiều mưa bay mùa hạ
bên kinh thành nhiều lá
và cơn say dài đến cuối cuộc đời
của nỗi nhớ co ro trong mùa xa giá lạnh
có đêm giáng sinh một mình em lặng lẽ phía thánh đường
có ánh nến lung linh soi bước
có lời thánh ca buồn cất lên trong khuya xưa
có tiếng khóc chào đời của người chăn dắt
và có anh đang dõi theo bước em thầm lặng
trong tâm tưởng của kẻ nổi loạn
anh không chấp nhận một tín điều nào
ngoài tình yêu của con người
chỉ còn lại câu chuyện
của ngày
của đêm
và nỗi nhớ…
và tiếng gọi người con gái bên góc phố nâu gầy
o pa ri sa na ka ta li a
Huế, 2012
.