Bài thuộc thể loại: Thơ
bài ca của lửa
Thành ánh sáng hôm nay và lại thành tro tàn một ngày sẽ khép
Và bài ca của lửa lúc mặt trời mọc
Như ráng đỏ bình yên cháy trong lòng mỗi người ngày sám hối
cái giống
Vô mà coi ở khoa tai mũi họng cái giống chen nhau khít rịt ngộp thở chờ chữa chứng nghẹt đường hô hấp
Vô mà coi cái khoa ung bướu vật vờ lổn ngổn nằm ngồi những bóng ma đã chết còn chờ vô hóa chất
Vô mà coi dân nhậu bỏ tiền uống vô rồi bỏ tiền đi đái
cafe – cách nhìn lẻ bầy
chúng tôi chẳng thấy gì ở nhau ngoài
sự vô nghĩa
ngồi cạnh nhau trong quán cafe
z đánh son vô nghĩa (*)
kh thõng chân vô nghĩa
ex ngủ vô nghĩa
sự lạc loài vô nghĩa
Du khách / Tourists
không còn đàn ngựa tự do trên đất này,
không còn gì thiêng liêng, chỉ còn tư liệu bậy bạ về những cuộc hội pow wows*,
những loài sói tuyệt chủng,
và một tin đồn không dứt về ông tộc trưởng cũ
giờ đây nằm viện dưỡng trí trong vùng,
Những mảnh đời và những mảnh đời
Những hình chữ nhật nối tiếp, chồng lên, những hình chữ nhật
Thành những chiếc radio, những chiếc loa, những âm thanh nổi, âm thanh bẹt, những công suất lớn và nhỏ, những tần số, những bước sóng, cao và thấp, dài và ngắn
Thành những bản nhạc, những câu chuyện, những sự kiện, những mảnh đời và những mảnh dời
Ở lề đường
Chừng hỏi mượn được cây viết ý thơ vừa mới có trong đầu kể như mất.
– một cách hết sức khổ sở tôi ngồi vo đầu
bứt tóc cố nhớ cho ra cái ý thơ đã vuột.
rụng xuống nồng nàn
mùa thu cứ treo ngược bên đời
ngày cứ treo ngược bóng chiều
và lòng ta treo ngược vào lòng em
rụng xuống
nồng nàn.
HUYỀN CHI HỰU HUYỀN
Soi thấu hồn ta đóa tử cúc
Chết nồng nàn hương chưa phai
Chết nồng nàn hương mười sáu
Rừng âm hồn mở ngực
Hú!!!
Soi thấu hồn ta một nụ cười điên
Rừng âm hồn thấm cơn ho của chữ
viết tiếp: ở nơi ấy, có… * chất liệu của lịch sử
có văn chương trần tục nhưng phong thái luôn trầm tư coi thường cuộc sống
có hậu quả gây nên bởi lập trường văn nghệ khoái trá hơn là sự ham muốn
có tâm thức đang dẫn đường thị dục và đem lại cho con/người một phương tiện bộc lộ
không đề 3
.
tôi đã làm gì và làm gì hơn khi tuyệt vọng
gãi ngứa bóng đêm trượt lên da thịt trương nở
nhưng thường là người đàn bà rỗng bốn mặt vây hãm
.
em là thứ ánh sáng kỳ lạ mà tôi ăn
một ngày vụt lên vắt kiệt trơ xương
mặt trăng lửa có thể chạy lang thang im lặng
Hệ thống
Ghi chú :
+ Trường Bốn là Université Bordeaux 4 (là trường nổi tiếng của châu Âu về luật pháp)
+ CV là sơ yếu lí lịch đi xin việc làm
+ Thế nào là Tự do?
Là không nhà tù
chùm thơ Nguyễn thị Khánh Minh
Khoảnh khắc những đêm dài, nỗi sợ
Nín cơn mơ, canh chừng lời nói mớ
Bình minh bật trắng âm u
Khoảnh khắc những bước chân, bóng hút
Đôi mắt ngó con đường đi bỗng cụt
Mầu san hô đỏ dưới chân ngày
Lahsa 2008
Những lưỡi trủy thủ vẫn còn, và còn thêm cả hơi cay và vòi rồng
Đức Quán Thế Âm vẫn còn ngự trên đỉnh Potala
hay đã vân du cùng nhục thân của Ngài khắp năm châu
chùm thơ
Ta vớ phải sự lạnh lùng trong hốc thẳm thi nhân
những câu thơ lỡ làng ….
Tôi ào vào tôi tiếng khóc tái sinh
Tôi trở về với chính tôi sau cuộc đời của em
Như một lần thách đố.
Trời Châu Phi
Một khi vào bão,
Châu Phi bị túm trong một vũ khúc của những bé gái đi lạc,
chúng gặp nhau để làm tâm tưởng tôi lang thang
vào những nơi các cội rễ đột nhiên
thưa hơn sợi dây cột chúng.
Hứa hẹn núi
Tôi ý thức rồi hành lang phận núi bất ổn
Nổi loạn quyền dân chủ bằng mùa động đất
soi phía dười từng lớp lông lá năng lượng
Núi dồi dào phun nóng dòng kinh nguyệt.
ANH LÀM GÌ VỚI TIẾNG HÁT EM
Anh và em rất yêu
Dòng sông một thời
Soi những đuờng bay đêm
Của bầy vạc tan tác
Ngó tr[đ]ời ♦ Trong ngôi nhà khác
ngửa người giương hai cánh mũi hít lấy
hít để.
… bấy giờ mới vuốt vuốt tự hỏi- vì lẽ gì không tạ ơn trời đất khi còn mở mắt lên được mỗi sáng nhỉ? rồi phát rùng mình buông xả hết.
Chùm thơ
tôi mất tôi từ chỗ mốt mai ….
tiếng trống da người
tiếng tù và thời đẽo đá …
lật ngửa bàn tay thấy toàn lịch sử!!!
mà úp bàn tay thì lịch sử hoang mang.
tôi thấy là sự thật
tôi đang thấy tôi
lắp bắp những câu thần chú phép phù
vịn níu hình ảnh yêu ma chập chờn hư ảo
đến khi tôi rơi
Thơ Kiêm Thêm
Tôi là kẻ lưu dân trở về thăm Huế
Có nhận ra tôi không Kiêm Thêm đây
Đổi dáng thay hình mọi điều có khác
Huế không nhận ra tôi thật quá không ngờ
một * đôi mắt nhớ trời
tôi vẫn tin thời gian sẽ làm con người thành chuyện phù du
vậy mà không ngờ
đến hôm nay
tự dưng tôi trào nước mắt
14-04-2009
giọt nước mắt này
đã 38 tuổi
k. – nor – h.
trong một đám tang
x muốn nằm vào quan tài của người chết
đã bắn chết một con chó lẻ bầy
và bảo tôi là con chó
hãy khiêng tôi đi và đừng để bất kì xác nào của tôi thừa mửa trở lại
Và mây và mưa
Sét của thiên lôi
Cơn giật của mênh mông
Và mây và mưa
Trên những cánh đồng
Trên mấy bờ ruộng
Nơi ở cũ
Khi những bộ máy tuyên truyền tạm ngưng
trong một đêm cúp điện,
thì từ một góc sân thượng:
Cây ngọc lan
Làm phụ nữ (viết lách) thời nay thật khó biết mấy
Nhiều người quả quyết
Tôi lạm dụng thuốc phá thai
Có thời làm tiếp viên bia ôm
Uống rượu sành điệu như gái nhảy
Từng là nạn nhân của sách nhiễu tình dục trong công sở

Bình Luận mới