Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Thơ Kiêm Thêm

0 bình luận ♦ 29.06.2009

hue-vietnam

LÔNG NGỖNG VÀ CUỘC TÌM KIẾM KỲ THÚ 

Anh muốn làm một chuyến đi xa
Vượt cả đường sông và đường biển
Dẫu khó khăn cách mấy anh muốn thấy em
Là của anh
Em nhớ rắc lông ngỗng trên lối đi
Anh sẽ dò la tìm em mọi miền
Cuối cùng, thế nào anh cũng gặp lại em
Qua bao dâu bể
Anh bây giờ trở lại người bình thường
Nỏ thần và gươm đã bị vô hiệu hóa
Ngay cả thành Cổ Loa
Cũng đã dẹp bỏ
Anh sẽ đi theo em
Về chơi Huế
Em mở cửa con tim em đi
Anh sẽ lưu ngụ suốt đời ở đó
Với vô ngần mộng mị
Thơm ngát hương trầm
Đành phải thua định mệnh đi em
Đừng trốn chạy như ngày xưa nữa
Cuối cùng ta gặp lại nhau
Một đời ước hẹn
Cuộc tìm kiếm kỳ thú biết bao
Cảm ơn lông ngỗng và Huế
Đã tìm được em.

 ĐƯỢC NHÌN LẠI HUẾ 

Cảm ơn em, cảm ơn những tháng ngày đó
Như vậy là em đã kể cho anh nghe Huế cũ của mình
Huế rưng rưng, bồi hồi nhớ
Đánh thức từng mảnh vụn của quá khứ
Những sợi khói mông lung từ một nếp tranh
Những ao bèo, giếng nước lạnh, và con cóc nỉ non
Những bụi mờ trên lăng Minh Mạng
Và những con đường xưa thân quen
Tưởng đã quên, xóa nhòa trong ký ức
Ai ngờ em đã thức dậy trong trí nhớ anh
Phải rồi, Huế sống dậy, đi đứng, lao xao
Kể cả tiếng guốc em đã vang trong quá khứ
Tiếng hò ai đó trên sông Hương
Có tiếng lao xao của sông nước
Làm sao anh quên lãng
Anh lại nhớ những bụi rêu trên những cửa thành
Hình như ai đó đang gọi tên anh
Có người nhắc nhở anh những ngày thơ dại
Và tình yêu tinh khôi của thuở đầu đời
Tử Cấm Thành đã đóng lại
Làm sao anh thấy được tần phi
Tiếng ngựa xe một thời vương giả
Nhưng điều đó có hề chi vì có em nhắc lại
Một dĩ vãng bừng sáng, nguy nga
Em trở lại Huế thay anh nhìn lại dĩ vãng
Chăm sóc cho anh từng cọng sen
Quét dọn trang thờ hương đã lạnh
Cảm ơn em đã vun bón những ngày tháng cũ
Để anh bớt băn khoăn, dẫu ở ngàn trùng.

(2009)

 

CHỈ CÓ ANH MỚI NHẬN RA EM 

Tôi là kẻ lưu dân trở về thăm Huế
Có nhận ra tôi không Kiêm Thêm đây
Đổi dáng thay hình mọi điều có khác
Huế không nhận ra tôi thật quá không ngờ
Ruột gan tôi đây vẫn còn sôi sục
Máu thịt tôi đây Huế quá đậm đà
Trong buồng phổi tràn đầy hơi thở Huế
Thể xác còn hồn vẫn y nguyên
Cắt từng miếng da non nhìn xem, tôi vẫn vậy
Chảy ròng ròng trong máu nước sông Hương
Tết lại về trên thành phố thân thương
Tôi đến Huế với vô ngần ước vọng
Bỗng tôi thấy em cũng về lại đó
Em bơ vơ trên những luống hư hao
Em của năm xưa em của dại khờ
Tôi chợt thấy mình được như trẻ lại
Tôi chỉ thấy em và chỉ em thôi
Là Huế trong toàn thành phố cũ
Ôi thân yêu với trăm ngàn kỷ niệm
Đốt đuốc cả đời mới thấy em đây
Tôi lại cùng em đi thăm chợ tết
Em nép mình sưởi ấm với vai tôi
Đôi mắt, nụ cười, môi hồng rực rỡ
Huế đây rồi nhờ có em tôi.

(2009)

  

ĐOẠN HAI CỦA BÀI HỒI TƯỞNG

Truyền thuyết anh là loài thanh xà
Bò đi tìm hoài một thứ hạnh phúc
Biết là ảo tưởng nhưng vẫn kiếm tìm
Cho đến khi lột xác và chết
Em là nàng tiên hãy cho anh phép lạ đi
Anh có đôi cánh và đi tìm em
Biển, núi, sa mạc, và trên tầng khí quyển
Miễn được thấy em, dẫu biết lúc đó em là loài dã tràng
Anh sẽ đến và hỏi có phải em là người thuở đó không
Thời anh theo em lẽo đẽo qua mấy con đường
Kể cả những lúc anh đi lui đi tới dưới những cột đèn đường
Miễn được thấy em thoáng qua trên khung cửa sổ
Bây giờ mấy mươi năm sau anh đã già
Anh tham lam muốn được sống và được yêu như thuở trước
Và vẫn cứ yêu em với tình yêu tươi rói
Cho đến khi em vuột mất anh lần cuối
Anh cũng liều mạng với em đây
Đời người ngắn ngủi, khó kiếm ra được người như thế
Anh cũng không đủ hơi sức đợi em ở kiếp sau
Anh chỉ ước mơ được cùng em trở lại Huế
Anh cũng không nói nhiều khi đi bên em
Anh ngắt tặng em một nhánh hải đường
Màu đỏ ối như dòng máu chảy muộn màng nơi anh
Để tạ lỗi với em một thời vụng dại
Chúng ta sẽ sống trong mảnh vườn đó cho đến chết.

  

DẪU EM Ở ĐÂU / 2

Biết ta khó có dịp trở lại đó
Cuộc đời là những ngang trái cách chia
Khi những sợi tóc bạc trắng
Và ngày tháng chồng chất
Anh làm sao cưỡng được mệnh trời
Bởi vậy nhân chuyến em về lại Huế, anh nhờ vả
Hỏi thăm giùm anh từng hạt sương
Và ánh trăng mờ trên sông khuya khoắt
Cùng giọng hò của ai đó
Hỏi thăm giùm anh bầu trời trong, và trắng xóa
Của mùa hạ cũ
Và những tơ trời đậu trên cành cây sầu đông
Với màu trắng của một cành hoa sứ
Cành phượng vỹ năm xưa còn đó không
Chiếc đò còn đón em đi học về
Nghe giùm anh tiếng chuông chùa còn vang vọng trong đêm
Con dế mèn còn kêu đầu ngõ
Và tiếng chú thạch sùng than thở nửa đêm
Trách anh sao không về cùng em một chuyến đò ấy
Khi nào em trở lại đây
Anh sẽ làm cho em một ngàn bài thơ Huế
Có mưa nắng dại khờ, hải đường say nắng
Để tạ ơn em đã mang về cho hành lý thật nhiều
Hương hoa quê nhà, biết bao thương nhớ.

 

ĐOẠN CUỐI CỦA BÀI HỒI TƯỞNG

Anh là Từ Thức về trần tìm em
Mọi chuyện sao đổi thay quá thể
Em không còn ở đó nữa
Căn nhà vắng tanh
Bởi vì chưa gặp được em nên cứ tìm hoài
Trời cao và biển rộng
Khi mất nhau mới hối tiếc
Ôi, một thuở hàn sinh
Anh trở lại khu vườn đó
Cây ổi vẫn còn, hải đường say nắng
Trăng vẫn treo trên ngọn cây
Có tiếng ve kêu đầy trời
Báo tin một mùa hạ tới
Chính khu vườn đó mình đã hẹn hò
Cùng nụ hôn đầu tiên
Có hơi thở dồn dập
Từ đó bắt đầu một cuộc chia xa
Tình Huế vu vơ, tình Huế dại khờ
Dấu ấn lần đầu sao mà quên đặng
Thằng bạn cũng đi mất
Anh biết tìm em nơi đâu
Nửa thế kỷ sau mọi chuyện trôi xuôi
Nghe giọng của Huế mình bên kia làn sóng
Huế thức dậy, bước đi tìm kiếm
Lục lọi xem em ở nơi nào trên trái đất
Một dấu tích ly tan cùng những niềm nhớ
Còn hy vọng nào chăng.

(2008)

 

HAPPY VALENTINE KLT

Nếu trên trời góp lại những vì sao sáng chói nhất
Nếu có 365 ngày Lễ Tình Yêu cho những người yêu nhau
Anh sẽ gia nhập để được làm đồng chí với hiệp hội đó
Và sẽ dâng bó hoa hồng rực rỡ của Mùa Lễ tới em
Cùng nụ hôn thắm thiết và xin em đừng chối từ
Vì đó cũng là món quà trân trọng nhất gởi lần đầu người mình yêu
Bao giờ thì em về lại Huế
Anh sẽ làm những điều hứa đó
Mong em thắng cuộc đấu lý với bọn ma bùn
Để cho họ biết là bậc vĩ nhân hiếm có
Để cho chúng trắng mắt ra
Anh ủng hộ em trăm phần trăm.

(2/13/2009)

 

NĂM XƯA, SÀI GÒN

Tôi từ Huế vào Sài Gòn và ở đó
Một chặng đời qua
Đã hai mươi mấy năm Sài Gòn che chở tôi
Những trận mưa bất chợt, những cơn nắng nồng nàn
Xe cộ ngược xuôi, bầu trời rực lửa
Tôi thương mến biết bao
Những đêm mát lạnh
Những chiều tàu về
Những tối khuya khoắt
Tiếng trống và âm nhạc từ một vũ trường
Thở hắt ra phía tôi
Máu như muốn sôi lên vì sự sống
Tôi muốn ôm lấy Sài Gòn
Ghì xiết trong tay
Thuở đó em ở đâu? Huế hay Tây Đức
Sao Em không hiện ra với anh lúc đó
Vòng tay anh trống không, đợi em
Anh đợi chờ nụ hôn rực rỡ lúc ấy
Sao em không về kịp lúc
Cùng hít thở Sài Gòn với anh lúc đó
Cũng là số mệnh hết
Bây giờ gặp lại nhau
Những cách trở truân chuyên, bao năm luân lạc
Bao chuyện đổi dời, đắng cay, chua ngọt
Đã nếm trải
Mình đã già rồi, em có đến với anh mãi mãi không
Để cùng thở, đi nốt chặng đời cuối
Ta sẽ về lại Huế không ai ngăn cản nổi
Dẫu là định mệnh khắt khe

(03/2009)

 

CON VE

Khi gỡ tấm ván lên để sửa lại ngôi nhà từ đường
Đã hư mòn theo năm tháng
Em thấy mấy con ve đang thay cánh mới
Chào đón một mùa hạ sắp về
Mỗi chúng ta chỉ một thời để sống
Một thời để yêu
Một thời để chết
Mọi cánh cửa đều khép
Cây nhang cũng tàn
Hay như chú ve kia
Sống một đời hả hê ca hát
Sau khi thay cánh và trang phục mới
Rồi chết
Xuôi ngược theo dòng đời
Đi khắp chốn
Tới khắp cả đại dương
Cuối cùng lại về Huế
Đoạn cuối
Anh đã sống tận cùng sự sống
Trăng đã tàn, anh đợi ai đây
Để cũng như chú ve kia
Hát một lần rồi hết

bài đã đăng của Kiêm Thêm

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)