Phiếm khúc 1
Vớ phải nỗi buồn buổi sáng chiếc xe hết xăng
Đêm qua hết rượu
Cơn say chếnh choáng đi tìm chiếc cốc trơ đáy
Ta vớ phải bài thơ cạn kiệt ngôn từ
Bàn tay xương xẩu
Thọc vào túi quần tìm dăm đồng bạc lẻ
Nhấp ly cà phê vĩa hè
Vớ phải một cô váy ngắn đi qua để trần những đôi mắt dòm ngó lục lọi
Ta khẩy cười vào sự vờ vịt bàng thức loã lồ
Những thằng đàn ông cạo râu nhẵn nhụi
Nói xấu đàn bà
Nạt nộ con bé bán vé số
Loè mình bằng những lời tự tụng của chú ve ca bài cũ mèm
Vớ phải sự dối lừa mùa đông
Nhà ai thắp lửa
Bên ngoài đầy trời bão tố đom đóm ẩn mình lập loè ma trơi
Ta vớ phải sự lạnh lùng trong hốc thẳm thi nhân những câu thơ lỡ làng
Cháy.
15/01/09
Trở về
Tôi trở về với chính tôi sau những ngày lêu bêu hoang tưởng
Trầm mình trong đáy lòng ngỗn ngang giấc kê vàng
Tôi ào vào tôi lời sám hối
những con đường vẫn nắng hanh hao
Tôi trở về với chính tôi sau những mưu toan má phấn môi son
Vẽ bóng hồng vào đêm đuổi bắt
Những viền mắt chập chờn đom đóm
Ru ngàn đời mông muội đôi chân trần bước như say
Tôi ào vào tôi lời cầu xin chở che
Tấm tức trước ngày Khải – Thị
Tôi trở về với chính tôi sau những vó ngựa gõ vào nhịp tim không kìm nén
Lướt qua miền cỏ non ảo thức sợi rơm vàng
Hoàng hôn trên chóp đỉnh thời gian bạc thếch
Tôi ào vào tôi tiếng khóc tái sinh
Tôi trở về với chính tôi sau cuộc đời của em
Như một lần thách đố.
02/4/2008