Ngày bình yên đi qua Sài gòn
Tôi gõ khẽ bước chân mòn vẹt phố
Thức dậy ban mai
Hàng phở sì sụp những mái đầu cúi thấp mồ hôi cay sè tương ớt
Người bụng phệ hả hê xỉa răng
Sài gòn đơn giản hơn tôi nghĩ
Bác xe ôm dừng lại mở hộp cơm vỉa hè
Quán nhậu tưng bừng lác đác người say vật vờ bên trụ điện
Sài gòn xe nhiều hơn cây
Bụi mờ hơn lá
Những lô cốt dựng đứng lên trời đào bới sự răn reo đô thị
Hiện đại hóa tấm rào chắn giao thông
Nhớn nhác dòng người ngược chiều nhau luồn lũi
Không ai nhìn ai
khẩu trang nhòe phố
áo váy trôi vội nưu sông
Sài gòn bao nhiêu năm rùng rùng chuyển động
Chợ chạy lấn đường chợ cóc lấn công viên chợ chồm hổm lấn vỉa hè bên hông siêu thị
Mẹ lưng còng gập người đẩy xe sắn luộc
Khói tỏa từ rổ rá nụ cười khuất sau dăm đồng bạc lẻ không đủ nhai trầu
Đêm
Những vì sao tưng hửng trêu ngươi kẻ mơ mộng đi tìm dải Ngân Hà treo trên tòa cao ốc
Câu thơ lạc giữa đèn màu
Thi sỹ vểnh cằm rền rĩ khúc lưu phong
Cúi nhìn kênh Bến Nghé thấy mặt mình như diễn tuồng nẫu tích
cá đớp nhằm lưỡi câu
Sài gòn lô xô
Người tứ phương du công cầu thực
Ai người lạc bước lang thang
Tôi gõ khẽ bước chân mòn vẹt phố
Sài gòn cuối năm 2009
.