Bài thuộc thể loại: Thơ
Sắc không
Sắc là không, không tức sắc,
Không là sắc, sắc tức không.
Form is nothing, nothing form
Nothing is form, form nothing
Tráng ký ức trong cốc cà phê
Chúng ta tha thiết chụp được niềm chân thật
Cất ký ức riêng tư vào phòng tối
Nhiệt kế thử dung dịch là đôi môi
Những sợi bạc treo phơi phim đã tráng
Vẽ hộ em nét mày
Chúa nghiêng mình thánh giá
Ôm em gần vết thương
Phật vẩy nước cành dương
Cho chàng đời an lạc
Thời gian
Thời gian đưa tôi quay trở lại
bến đỗ, trở lại với những vũng
bùn nhơ nhớp của quá khứ, những
vũng bùn hiện nguyên hình sau bao
cơn địa chấn, bao biến đổi của
thời tiết, thời cuộc, thời …
cuộc tình qua đường với tom waits
những con đường nữu ước chỉ đi về một nơi
chỗ thiên thần Gabriel canh cửa xét vé
tranh tối tranh sáng của trạm xe điện hầm
Tôi tưởng tượng cái chết của cha tôi
Tôi tưởng tượng cái chết của cha tôi. Nó lớn hơn
một cái hộp bánh mì. Nó lớn hơn một chiếc Ford
Escort, hơn một cái khinh khí cầu Zeppelin, đen và to
và di chuyển chậm chạp, ứa ra khắp một khán trường
ở Oklahoma.
chùm thơ cho các bloggers việt nam
họ chỉ mới nới lỏng dây trói
không tin cứ hỏi các bloggers
chuyện đa đảng không có quyền nói
phải tự mình kiểm duyệt văn thơ
Phố ngày em đi
đi thôi / cô bé / ở đây không có chỗ cho tình yêu bén rễ / đi về nơi em thích /một chút nắng mưa nhẹ nhàng / một chút mê đắm quê mùa /lấy chồng /sinh con đẻ cái /dạy bọn trẻ câu chuyện cổ tích rằng
Ngụ ngôn về một đàn cừu
Một đàn cừu non mong ước sao đời bình yên
Đừng có chiến tranh đầy tang tóc ưu phiền
Nhớ ngày xưa thời cuồng điên bắn giết
Đạn súng ngoại bang không cần tiếc tiền mua
Nước bóng và dầu thơm ♦ Ta đóng con thuyền…
Ai biết
nước bóng
và dầu thơm của
một người
vừa bước qua
giữa những món
đồ khác của nàng.
Em và tôi/thầy chạy
Tôi thấy mình vùng thoát khỏi vũng trăng ban sơ.
– vũng trăng ban sơ ở đây không hề có ý gì khác ngoài sự non nớt, giả như đọc lên mà liên tưởng đến tựa cuốn tiểu thuyết “trăng nguyên sơ” của nam dao tức tiến sĩ nguyễn mạnh hùng
Thật tình / Truly
chúng ta sẽ có thể
du hành trên chuyến vĩnh hằng
nhởn nhơ chuỗi giấc mơ
sống an nhiên trong giả dối
của nhau
những bài thơ rời giữa các trường ca – 13
Trong thơ
em cởi hết mình
Kể cả những kỹ xảo cuối cùng của thi pháp
Trên giường
em kín vô cùng
Tự vấn
lơ lửng trên vòm cây
trước khu vườn… nhìn xuống…
Ta tự treo cổ mình… đêm qua
bằng sợi dây thòng lọng
Tiếng chó sủa
Tiếng chó sủa lại ép vào giấy bạc
Mua cuộc đời, bán chác cả địa danh
Dán ngập lên khoảnh giếng, một bầu trời
Cả tia nắng cũng chờ tay ban phát
Tiếng gấu, gấu đua nhau như gánh hát
Trịnh và Trịnh
trịnh và trịnh
ô kìa cả nguyễn
trịnh nào trịnh hơn
và nguyễn nào hơn
một bàn tay mò ra khí quyển
âm giai co ngoắt
Âm thanh của tiệc đêm
không phải mọi âm thanh đều có giá trị như nhau
Tiếng sột soạt của tiền 2 chục và 500 ngàn đâu có gì khác biệt
Và những điều giống nhau lại phát âm rất khác
Tiếng bàn chân dưới từng gầm bàn ghế, tiếng ứ hự trong đêm
dung tích của cái đầu
cái đầu chứa được gì
ngoài mẫu tự
tại sao tôi vẫn thèm nhét em vào
sự hỗn loạn đó
Sống hồn nhiên
Vợ tôi bảo muốn chữa bệnh đau đầu
phải hồn nhiên như cây cỏ.
Về thôn quê thấy cỏ ngút ngàn
tôi giang tay nhờ gió lay lắt
giống các fan hâm mộ đưa theo nhịp bài hát.
Điệu Blues đám tang / Funeral Blues
Ngừng mọi đồng hồ, hãy ngắt cái phôn
Hãy ngăn con chó sủa bằng một khúc xương ngon,
Làm im dương cầm và trong tiếng trống bọc vải
Mang quan tài ra, cho người khóc than tới.
Đề lời cho conference
Các ca khó đã chết lụi trong một xó xỉnh nào đó chưa được đặt tên và mọc lên lô nhô lũ chúng tôi, những-nhân-thể-dẹp-vẹt-dài-giữa-ranh-giới-ảo-thật. Hãy ngồi xuống nghe khúc currucucu trong khi chúng tôi ghì cương tâm thần rồi sẽ kể cho bạn nghe về vùng miền của những thiên mộng.
Bình Minh Đen
Nàng xõa tóc
Chạy dưới nắng tháng tư
Hai cái mông tròn huyền hoặc
Đung đưa
Bình minh rọi những tia nắng đen điên cuồng qua nách
Cát nhảy dưới gót chân bất hạnh
Máu ứa từ môi thâm
linh hồn chảy mịn
Tôi không thể kể về nó, và những cuộc gặp giữa kẻ sống – người chết, dù là bằng cách viết cả một cuốn tiểu thuyết. Nhưng một tấm hình chụp ngẫu nhiên, bởi vẻ hiện thực ăn tươi nuốt sống của nó, cũng là một sự hủy hoại kí ức trong tâm tưởng.
Thơ cho người 9 năm trước
okay đối diện tiệm bán đồ cũ cây xăng
bên góc trái cây xăng tiệm bán bia
rượu
nước ngọt
tôi có hai chọn lựa 1) mua rượu
2) mua xăng.
Bức Tường
Rồi lại lầm lũi trở về căn phòng
đầy bóng tôi lặng thinh, để tôi lại
đối diện với bức tường vôi hoen ố.
Bức tường im lặng nhìn tôi và nó
phát ra thứ ngôn ngữ vô hình không
tiếng quen thuộc buồn bã nuối tiếc như
những hồi chuông buông dài buông dài ngân
lên như cảnh tỉnh.

Bình Luận mới