Bài thuộc thể loại: Thơ
thiên an môn: tưởng niệm 20 năm
lúc bị giết có người đang ngủ
khắp quảng trường thây rơi máu đổ
súng hồng quân bắn xả sinh viên
tăng nghiến nát ước mơ dân chủ
bờ cỏ mênh mông rụng vài chiếc lá
Em dọn lại cô đơn tô chút son quá khứ
Anh có thấy không nhà em
một bờ cỏ mênh mông rụng vài chiếc lá
Thôi nằm xuống với nhau trộn râu tóc vào nhau.
Chiếc lá trên hè
Tôi đứng lặng người ngắm chiếc lá [đã vàng.] nằm
trên mặt một miếng bạc bên
dưới phiến đá hoa
cương trơn
láng màu xanh/
sẫm.
tôi là cái gì – thi sĩ 8x
Tôi là cái gì
Có những câu hỏi đặt riêng cho tôi
về tôi của tôi do tôi
tự tôi trả lời lấy
Thành phố N2G-1A6
Thành phố gói thống khổ giữa những trang rao vặt
Dịch Vụ: Thiên thần Á Đông dành cho các chàng quỷ nhỏ
Việc Làm: Tuyển thư ký cá nhân, không cần kinh nghiệm, ngoại hình phải nóng
Tìm Bạn: Đàn bà thích ngoại tình cần đàn ông trên năm mươi, sẽ gởi ảnh kín
bị động trung bị động
thấu tháng xuyên năm trỗi dậy
đêm ngày trợ cuộc thiên lương
còn người, gương mặt ướt
nước khốc hằn trổ, chạm uyên duyên
hoang vu bùng trên uất – sợ
cảm đất trời lóe, xoẹt mang tai
Tiến hóa
những bộ xương của mình, rơi xuống không ngừng từ da
và đến lúc người da đỏ cuối cùng đã cầm hết không còn gì khác
ngoài trái tim anh ta, Buffalo Bill trả hai mươi đô la cho cái đó
Pier 43 rưỡi và Chagall
trong tủ kính của tiệm tattoo có cái quảng cáo :
nghệ thuật xâm thì xưa như trái đất
nhưng mới như tương lai của bạn
Những hình hài không gương mặt
ý nghĩ sản sinh ra những phiên bản tồi tệ giương mắt vào đêm
những thân xác đang quấn lấy sự đơn độc
chúng tự khâm liệm trong thói quen
quá khứ khổng lồ thấm vào thịt da đang dần chìm xuống
tạm bợ trôi qua mọi thứ
Ở thời điểm mà màn đêm lên men
nhưng đó cũng là nơi
mà nguồn đam mê có đó nhưng thoáng rất nhanh
rồi ta trở về căn nhà
nơi ta hoài nghi những gì đã xảy ra
Những nghịch lý và mâu thuẫn
Bài thơ buồn vì muốn là của em, nhưng không thể.
Tầng phẳng là gì? Nó là điều đó và những điều khác,
Mang cả hệ thống những điều đó vào trò chơi. Trò chơi?
chùm thơ viết ở sài gòn (2)
Gặp nhau nói toàn chuyện nhảm nhí
Cà phê buổi sáng dọn ra
Vào lúc ấy em đi qua
collage biển
rơi xuống bỉên một đêm trăng
cánh bướm nát dính bọt biển
trắng như hoa ren thêu
nịt ngực em nới lỏng
một đêm trăng trên biển
Thả câu thơ
Thời tiết đang thật lý tưởng cho những bài thơ:
mưa phùn nhè nhẹ câu mồi quay buổi sáng ảm đạm
và góc độ mặt trời phản chiếu mặt nước sẽ không thình lình xuất kích
dây câu sợi tơ đơn chúng ta dùng để quăng mồi
nói chuyện với đẳng cấp thứ 6
tao đang nghe lũ chúng bây đang nói chuyện, không phải dễ gì mà cảm nhận được, nhưng tao luôn tin rằng trên đời này có những đẳng cấp, nếu tính chẵn là con số …
konnhamatjay
hắn mang trên vai chiếc balo giữa thời hậu hiện đại
trong, chất đầy lỉnh kỉnh vật dụng của cuộc mưu sinh
đôi khi, là vài cuốn sách — bị xen lẫn trong mớ hỗn tạp thường nhật — viết về chú cứu thế hoặc cậu thích ca
Đường trở về
Đường trở về bi thiết chiếc khăn mây
Cây vũ trụ nhạc rụng đầy cúc áo
Áo giang hồ ô hô vui như bão
Sầu như giông mông vú nổi như mồ!!!
thời của quan điểm ♦ thời của hình thức ♦ thời khói bụi thị trường & thi sĩ
chẳng riêng gì tổ quốc tôi, thế giới hình như chỉ còn là cái vỏ của chính mình
cái vỏ có thể được nguỵ trang son phấn dềnh dàng, to lớn & nhỏ bé, toàn bích & sù sì, lồi lõm tuỳ nghi
vỏ có thể là một chiếc cầu mới khánh thành vắt vẻo mừng vui đong đưa hạnh phúc
vỏ có thể là sẽ xây sân bay quốc tế, mở thêm hải cảng
vỏ có thể là bảng tổng kết GDP mỗi năm mỗi khả quan
Buổi trưa sắp đặt
(…!) mãi một hồi.
giơ máy lên bấm “cạch.”
“cạch.”
“cạch.” cả ba lần đều thấy hồn lẫn xác mình trong ảnh.
Mi và Ngôn Lời của Mi
Nhưng mi đến để nhìn xác chết tôi
còn về phần ngôn lời
ngôn lời tìm không ra kẻ thù của nó
nó giãy giụa gục chết
họp kín -tôi cần giết một cái gì lớn
Buối sáng mở mắt
tôi nảy ra ý muốn
giết chết một cái gì đó
có thể là một người
một cái lá
một tôi.
chào buổi sáng, bạn khỏe không?
điều làm hàng xóm bận trí nhất
không phải là ai sẽ dọn vào sau đó
mà
vào lúc nào
chàng tìm ra thì giờ để làm việc đó?
chùm thơ viết ở sài gòn
Nghe tin em sinh con đầu lòng
Anh mang đến tặng mười hai hoa hồng
Có lúc đang đùa ta bỗng lặng thinh
Lắng nghe đều đều nhịp thở sơ sinh
Từ Một Đêm Gộp Lại
hắn xuất tinh
không bởi vì bọn họ
hắn xuất trước lúc đó
kết thúc với thảm thán cuối cùng sau phiên dệt đọa
giữa một bầu tịch mịch u linh
ôi, nhân cách của một con quỷ đang nhón mình giữa bốn bề khắp cõi
hiện sinh
Bài Thuyết Giảng Đen
cùng lúc anh thấy người thi sĩ đeo đầy túi gạch
và cụm hoa hồng úa mang tên Sunset Celebration
đi bên Nàng Thơ đeo voan đen
cúi mặt sau cỗ xe tang hoàng hôn
chứa quan tài ngôn ngữ cạn máu
nguyệt thực
Trăng huyền mơ tối trời tối đất
Một vòng viền sáng lóe thinh không
Tay chai sần lướt qua ngực áo
Em nhung mềm chạm nhẹ mênh mông
Ấy nửa đêm nằm nghiêng nguyệt thực
chuyện như đùa
thế nào rồi cũng sẽ có một ngày, con người của một nước luôn tự hào là dân tộc anh hùng không chịu quỳ dưới chân ngoại bang, họ không còn biết ăn những thứ thức ăn được chế biến từ động thực vật.

Bình Luận mới