hắn đứng trên đình, đái
thấy chân trời vẫy gọi thiên thai
hắn ngó
nhưng không thấy hướng
nổi mỗi niềm mặc định thiêng liêng
hắn liếm
câu thơ toát máu
chảy nhiệm màu vị liệt-ngoan-cay
hắn cháy, khung gian thắm xám
ảm nâu dần rồi đượm giọt, nên đen
hắn nứng
bưng, se mối nghén
mí cầm cự giữ đơn liêu…
thấu tháng xuyên năm trỗi dậy
đêm ngày trợ cuộc thiên lương
còn người, gương mặt ướt
nước khốc hằn trổ, chạm uyên duyên
hoang vu bùng trên uất – sợ
cảm đất trời lóe, xoẹt mang tai
đường đi, dài
thất bát – đôi môi tím tái đăng bài giãy source tinh phôi
cước trình này… chưa riêng có lối
hắn tìm thấy nẻo: lội qua mơ
{bày xưa trở lại bây giờ
cảnh truân chở phải buộc ngơ ngẩn sầu}
nguyên minh huyền vũ