Bài thuộc thể loại: Thơ
Images from a Journey / Những hình ảnh từ một hành trình
để lắng nghe thầm thì
của những linh hồn từ chiến tranh vừa qua
và suy về
những hình ảnh của chính ta
Người gieo trồng muôn dặm sao
Hãy ngồi lặng trong im vắng, hơi rượu không bốc lên mắt nhưng tiếng nói của tôi một giây nào đã làm hồi sinh một nụ Hân Hoan nở giữa tháng ngày tưởng như tất cả chúng ta đang là những công – dân – tuyệt – vọng.
Đinh Linh (nhà thơ Mỹ gốc Việt: 1963 – )
Trong tiếng bản ngữ của tôi, từ “màu” không hiện hữu …
Chúng tôi đã từng là một chủng tộc rất cao lớn, thân xác chúng tôi vượt quá cỡ những chiếc quan tài của chúng tôi …
Cây thông
Một ngày …xa xôi nào
Rễ tôi không hút được nước
Lá tôi không thở được ánh trời
Tôi yên tâm chết trong kiêu hãnh
thức canh nhau bốn mùa
mau đến Mùa Đông đi! chúng ta lại cưới nhau một lần nữa trong tưởng tượng. riết cười đến tận Mùa Xuân sau. anh hát trên đường, hoang mang mù mịt… hóa ra là chúng tôi đang nhớ nhau quá chừng, đến ngột thở và bất động cả màu xanh trên trời.
ĐÀN BÀ ĐẺ RA TÔI
Thời gian cũng cần một con dao tiễn đưa cuống rốn
như mắt lá răm em cắt cuống đời anh một đêm máu đỏ khăn trải giường
Nàng rơi giọt máu đỏ trên khăn trải giường và chỉ vào đó gọi bằng chứng sự đồng trinh
Biển, Nghe Không
biển có nói gì đâu
nhưng biển thấy hết, nghe hết, hiểu hết, biết hết … nghe không?
Biển, nghe không?
Rỗng
Ta tặng em lời thề
Giá trị bằng cả xô nước thải thời hiện đại
Tất nhiên đó là lãi của nghìn lẻ đêm làm tình hoang dại …
Trống không
Ta trống không hoàng hôn rớt sau lưng
Những đốm vàng nông nỗi cháy
Quờ tay chạm phải nỗi buồn
Ba năm, tình vẫn vậy
… bắt gặp email phùng nguyễn, lập tức hình ảnh cuộc rượu tại nhà nguyễn thế hùng (tưởng nằm yên đâu đó nơi vô thức.) hiện lên, rõ ràng như vừa mới tàn, trời ạ! đêm ấy, nguyễn nôn thốc tháo, tôi say đến độ ra nằm ở giữa đồng!
Đêm đầy ma trên đồi Nob
đột nhiên tóc tôi xổ xuống [trắng hết.] mở mồm độc lảm nhảm: “quê nhà..,
cố quận..,
đâu là???”
– một cách quá sức ấn tượng, trong khi quỳnh thi gào to không ngớt “thực phi lí…
phi lí.”
Mùa Gọi Hồn Cỏ Mục
bầu trời là một phiến đá xám
mà khuôn mặt em
nỗi ám ảnh cuối cùng
là một con bướm trắng dễ vỡ
đậu trên đó
thơ Phạm Mạnh Hiên
hết thảy khuôn mặt tôi chơi khăm
từng chút từng chút
bụi thả xuống
cái đầu lộn ngược của phật lạnh buốt
Những sắp đặt của P một sáng thứ tư
S quẳng lên một trong số những
chiếc bàn trong xưởng vẽ những khẩu
súng và những chiếc máy khoan cũ
nhưng vẫn còn dùng được cạnh những
chiếc ấm sa – mo – no – va đang
thơ Hải Phương
Ta chôn vùi nơi chốn em ở chỗ rốn hở ngực phơi trần thời thượng
cả phòng triển lãm khỏa thân lá
khu vườn dĩ vãng nhà em chao chác tiếng chim gọi nhau về ríu rít
hạt giống tồn lắng nẩy mầm trong đất ấm cựa mình rạn vỡ tiếng không lời
âm vang của biển sâu hút.
Ở đường Moran
– và, chao ơi! cái dáng vẻ cam chịu (đến tội.) nơi em đã khiến cho chuyến đi về anh cứ có cảm giác dường, một cặp mắt đẹp (đen láy.) đương mở to dõi theo.
… trời thực nóng mà sau ót tôi rợp cơ man nào hoa
cỏ mùa xuân.
Chùm Thơ Trịnh Sơn
Chúng ta đang phung phí hiện tại của mình em biết không
Em biết không mặt đất này trăm năm sau
Em biết không mảnh trời này trăm năm sau
Ngoài Giới Hạn
Đóng cái dấu sổ đỏ
Trước đây hình như là một cái mương được cải tạo là đất thổ cư
Nó tối om và thối
3 bài thơ của Tóc Nguyệt
Thứ bảy, biên niên ký
ghi một dày vò nhớ
muốn phóng thoát tình yêu và những hệ lụy
muốn cứu chuộc cái bản mệnh như nhiên
định phận, sắc màu vàng vọt giữa
phức điệu sáng – tối
amèlia
người phụ nữ sáu mươi tám tuổi cũng cảm nhận được sự hiện hữu của nó, vào những buổi chiều sau cuối, màu đen trong tách trà trên tay bà không còn tĩnh lặng như những ngày trước nữa khi bà nhìn chúng tôi từ ban công nhỏ nơi căn phòng ở tầng thượng.
sóng trào lên trong cái nhìn âm trầm như biển
Thơ Thật Ư Nóng Bỏng/ Poetry is Sexy
Thơ thật ư nóng bỏng
Văn từ nhằm thỏa mãn
Thơ thật ư nóng bỏng
Nhập cuộc trêu ghẹo tình
Thơ thật ư nóng bỏng
Tỏa sáng cùng động từ
Có Mỗi Mình Nhẹ Dạ
tìm một người nhẹ dạ
gởi một lời đường mật
ở ven đường
còn mình hát mình nghe
mới hay ra
có mỗi mình nhẹ dạ
Hiến tạo
Ta hiến tạo cuộc đời cho người một hình hài mới
Không kéo vệt mây ngang môi mùa đông cuộn chặt trong chăn
Thời gian đóng băng hơi thở nồng mùi thuốc lá
Móng tay khê vàng sợi khói ôm mờ số phận được an bài
nếu thế thì em
bữa đó tôi nói với người yêu
“nếu em không chịu nổi ý nghĩ
phải vắt máu sang tim anh
trái tim luôn có những nhịp đập thất thường sau khi mổ
Điệp khúc phố
Gió lùa qua vạt tóc khô vàng
Mỗi ban đêm đi qua con đường không đèn
Thấy thành phố có nhiều hốc trú ẩn
Adam Michnik – Cảm nghĩ về chuyện phi thuyền Apollo lên mặt trăng
năm đó tôi mới hăm ba tuổi
đang thụ án tù ba năm liền
về vai trò hoạt động chính trị
trong một phong trào tranh đấu sinh viên
Ngụ ngôn đen
Không cần vinh quang tội lỗi
Không phân biệt lý lịch sang hèn
Không cần trung thành phản bội.
Aline
sống một mình trong căn nhà nhỏ neo đậu bên cạnh một biển hồ, và đã trở nên goá bụa từ mười ba năm trước.
khi tôi đến nàng đang ngồi trên một băng ghế màu trắng, nhìn những con mòng biển đứng im lìm trên cầu cảng nhỏ. hai bàn tay đan nhẹ vào nhau.

Bình Luận mới