Ngoài cánh cửa
nàng geisha, chiếc mặt nạ
tròng trành đôi mắt nhướng lên vầng trăng chải tóc
dạ khúc đêm trở mình
Ma lực hơi thở gấp kề mặt
mỏng lét hy vọng chảy vào ngày đơn điệu
lục lọi im lặng và giấc mơ ngày mai…
buồn chia trăm nhánh
lạc xạc vành tim rung
Tám – mươi – sáu – ngàn – bốn – trăm – giây được tiệt trùng sau một giấc ngủ
người đàn bà trả thân cho đêm thẳm
chết cóng trong dị bản tình những vòng quay chóng mặt
mất tích trong cái ngáp leng keng số phận
hình dong đang chuyển dịch
Khép cửa
xô đêm khát
bờ đức hạnh liên hồi va đập
đằng sau chiếc mặt nạ nụ cười thần Noh
đeo mang
Kẻ mộng du ta hồn hỗn nhập
bảy ngọn đèn chong chưa thấu đỉnh người
thực tại quay về nụ cười đỏ
tình ngơ ngẩn tỉnh điên lắp bắp
Nụ cười kẻ điên ngu ngơ
nụ cười kẻ tỉnh nửa miệng đùa
đốt tan chảy rồi lùa thương yêu
chuyện chán ngắt
ừ chỉ kẻ điên mới nghĩ
mẫu tự đầu tiên bật ra
a a
Ám khí kẻ tỉnh, vệt bùn bẩn
điêu luyện – dự trù – ngụy tạo
trải thảm màu đen tới đỉnh hào quang
kẻ điên mặt phẳng không khúc xạ, không điện từ
chỉ ngậm buồn vui phô diễn không tổn hại
thế giới đỏ mặt một lần duy nhất
chạm vào vùng thiêng không hoang tưởng
Đôi kính râm
nhập nhoạng lỗi lầm
phiên bản sạch đu mình tuyệt thực
hai ngàn năm sau
linh thể phát quang
Thứ bảy, biên niên ký
ghi một dày vò nhớ
muốn phóng thoát tình yêu và những hệ lụy
muốn cứu chuộc cái bản mệnh như nhiên
định phận, sắc màu vàng vọt giữa
phức điệu sáng – tối
Thứ bảy mưa
Cứ đều đặn phổ vào tâm tư chùng thấp một ảo giác rỗng và cô đơn
nhọc nhằn suy vi
âm sắc bi thiết bất chấp giới hạn xưng tụng yêu thương
Khi không gian tâm hồn trống rỗng, con người bất lực trước nhục thể,
những con buồn quất thẳng vào mặt không thương tiếc, bắt ta nhìn lại
bóng dáng đêm khắc kỷ
len qua khe cửa xúng xính nhảy vũ điệu ngược chiều nhớ
Thứ bảy, với không gian đa chiều
một tiếng ho khan cũng nảy lên cả mùa ký ức
xin một lần cắn rốn
làm của hồi môn cho đôi chân thời gian.
bơi qua ngày định phận
Chấp tay trước lời buồn – rần rật nhựa sống lưng
tật nguyền lom khom cõng quả tim anh
Thứ bảy
ép quả tim cho tiếng khóc rụng xuống thềm
rách bươm ngực
đêm cũng rụng trên tay người
khất thực
Xin chào một cây bút mới của DAMAU.
Mong lại được đọc những bài thơ mới của TÓC NGUYỆT