Bài thuộc thể loại: Thơ
Nháp ♦ Khi người đàn bà yêu
những cuộc tình trên trang đời
tẩy – xoá/
vàng ròng trong thể xác u minh
rồi rách toang trong cuộc hành trình
yêu
Trai Nam Kỳ
Sáng mở laptop, hứng
n[c]ứng giở báo san francisco examiner đọc horoscopes của ngày hôm đó “loved ones will make an effort to please you…”
Lời ai điếu trước những thành trì
Kiệt sức anh xuyên qua lớp lớp những bức tường
Do chính tay anh xây lên hay do cuộc đời
Đổ bê tông xung quanh anh vững chắc
trưa lệch phai
hôm trước ta không đi lối này
anh nhận ra giữa chúng mình niềm vui hẹp lại
giữa hai viên gạch có một rãnh buồn
Lỏng bỏng một mình
đầu con mắt ngước vọng đài tượng thiêng liêng
đuôi con kia rúc thả vào dưới váy
không có gì trơ trẽn bằng tình yêu chân thật
chữ nghĩa của đán: 5 bài thơ
muốn đi mà không đi được
cứ dùng dằng như thúy kiều thuở trước
muốn xé áo để dứt tình
mà kim trọng nắm quần kéo lại
Về phía đông vùng Vịnh
lộn xuống đường hầm
… đứng đợi xe đi san francisco
cảm giác “thế là chẳng còn lo tương lai rồi sao
giấc mơ không có trong sự thật ♦ dấu xuân
tôi mơ thấy mây vàng
quấn khăn lên mái mộ
và những cụm xương rồng
Chiến tranh vẫn quẩn quanh
Cô nhân viên nhà băng áo cổ chẻ khoe ngực lót ren
gâm vào mắt anh những tin nhìn thách thức.
Anh bạn học nghệ sĩ gàn khoác bộ com lê nhàu từ Salvation’s Army
Saigon những năm 60
Những con đường mang tên cổ nhân
Lê Lợi Quang Trung Hàm Nghi Duy Tân
đêm không ngủ xuống đường đọc Hịch Tướng Sỹ
Nhà mình không có vườn ♦ Mệt
Anh sẽ làm thơ như kẻ quê mùa gieo hạt
lúa nứt chồi gốc rạ
sự sống nảy mầm trên cái chết
Cadillac Squawk
buớc chân người rộn rịch
leng keng đồng hào lẻ trên sàn xi bóng của phòng thiền
âm thanh xe ồn ĩ trên bờ 85
Tan
Đêm tan –
Trả lại sinh linh sự sống, ngày phục sinh, bình minh tươi nguyên sau những mệt nhoài hoan lạc. Khai sinh vô số cơ cầu, một vòng tròn mới của chiếc kim đồng hồ khởi nguyên về phía vectơ vô cực triệt tiêu.
thơ Cao Thoại Châu
Sáng nay trở về
Không, con voi rừng lại ra đi
Theo đoàn người mãi võ Sơn Đông
Đi một nơi nào vô vọng
Vĩnh biệt Ban Mê
Thành phố xanh và tiếng gà dậy sớm
Vu Lan
Vu Lan
Cơn gió thoảng
Mưa ngâu mượt trên nón lá
Chân trần bước xa
Hương trầm níu lại
Trên sông lênh đênh
Mù khơi
Chùm thơ tháng Tám
Đất nước hình gì, không nhận ra
hình cong chữ S, ải Nam Quan
vằn vện phấn son kẻ chì mắt đồng tính
lem luốc mấy cái mặt con buôn tí tởn
Vũ khí
Tôi dùng một mũi tên để giết con nhện.
Tôi dùng cuốn tóc điện để ủi con sâu.
Còn những con kiến tôi gọi không chiến
ta nguyệt thực em
men tiêu hóa tiết ra từ linh hồn thế kỷ (ngộ nhận)
thế kỷ chúng ta (anh và em) đã đi qua vội vã nhưng rất buồn
mặc dù thông điệp gởi lại là tình yêu nhưng em cũng biết tất cả đều rất cũ riêng trái tim kẻ làm thơ rất mới
cho những cô gái trên đường khuya
Miền tây ơi miền tây
vựa lúa Việt Nam không nuôi nổi chiếc áo bà ba em mặc
chiếc áo bà ba không ngừng căng cứng và đứt nút
gió thốc miên man từ nhát cuốc người mở đất
nước ròng nước lớn cuộn đỏ ngực Cửu Long
nước sông còn trong
His miss world
tình đẹp xinh đang tươi cười hồn nhiên
trong bộ bikini nửa mảnh với làn da
mịn trắng – ngực trần hồn nhiên chơi cát
một và hai
Bỗng một hôm, đứa con gái ngủ quên, ta lần mò trở dậy
khát thèm một chút đắng cay
Chén rượu trên tay, ta không nhớ nổi gương mặt mình trong bóng tối
Ở phố tàu
(chiêm bao lần nào cũng thấy tôi đứng sơn đi,
sơn lại nguyên căn chung cư đang ở, ai nhìn cũng đáp- trong thể xác có linh hồn!).

Bình Luận mới