Con voi rừng lạc giữa Ban Mê
Ban Mê mà chẳng được mê
Voi rừng xuống núi mà về miền xuôi
Tinh mơ đứng nhìn qua cửa sổ
Ta đứng trên đầu những mái nhà nhấp nhô
Cái trên cao cái lè tè dưới thấp
Trông giống như đường sống của con người
Thoát ly sự bằng phẳng thường ngày
Lòng ta bỗng xốn xang theo tiếng gà phố núi
Tiếng gà rừng cho một kẻ cô đơn
Bao lâu rồi những con gà không tiếng gáy
Thành phố ta về ai đó gọi Ban Mê
Lãng mạn lời tỏ tình tự chọn
Lược bỏ đi những thứ chẳng ai cần
Ta đến ta đi sao khổ như một lẽ đương nhiên
Còn một nơi nào cho đôi chân bước tới?
Những năm tháng trôi qua có bao giờ tự đếm
Đám lục bình vướng cành khô củi mục
Ta cũng vướng vào mình
Loay hoay giữa những vòng tròn
Thành con voi của người mãi võ Sơn Đông
Múa may không bán điều chi hết
Ban Mê của màu xanh
Cây rừng bình yên giữa thành phố
Kiêu hãnh với cây trồng
Bốn bề vây bọc một màu xanh
Linh hồn ta dịu dàng không thất lễ
Căn nhà trên đỉnh đồi, em ơi
Phía bên là thung lũng
Có bạc màu vẫn sống cùng nhau
Trên cõi đời ai khổ như chúng ta
Vẫn sống vẫn yêu vẫn chia lìa đôi ngả
Sáng nay trở về
Không, con voi rừng lại ra đi
Theo đoàn người mãi võ Sơn Đông
Đi một nơi nào vô vọng
Vĩnh biệt Ban Mê
Thành phố xanh và tiếng gà dậy sớm
Cà phê Văn BM 24-8-09
Cao Thoại Châu
Bên hàng giậu
Người về người đứng bên hàng giậu
Thanh thản cho lòng không ngả nghiêng
Mái tóc cũng vờn trong nắng sớm
Gió chưa quen vì mới vượt đại ngàn
Ta đã đi qua chiều nắng xế
Phên liếp gì đâu cũng chẳng còn
Bực mình vì thấy đời hiu quạnh
Lao mình xuống tắm một dòng sông
Ừ nhỉ nước sông hiền dịu quá
Ngọt ngào như tiếng thời xưa
Là cái thuở ta buồn bã lắm
Phên liếp đời cho những cánh thư
Người về người đứng bên hàng giậu
Chia buổi chiều mỗi nửa một bên
Và bên ấy nắng vàng rực rỡ
Một nửa tối dần theo bóng đêm
Ta làm con gà lên chuồng rất sớm
Sau một ngày bươi đất lang thang
Từ vườn này sang vườn nhà khác
Vườn rộng mà ta chỉ có một mình
Người về người đứng bên hàng giậu
Bốn bề êm ả một bình minh
Trong ký ức tiếng gà báo sáng
Lặng im không biết lúc khởi hành!
Người về không biết sầu đá dựng
Ta chênh vênh trên vách núi lưng chừng
Nhìn xuống thấy mờ thung lũng
Núi vô tình núi cũng rung rinh
Cao Thoại Châu