1.
Saigon, Hòn Ngọc Viễn Đông những năm 60
mượt mà ánh điện giấu kín nụ cười
chợ Bến Thành như toa tàu trăm năm đỗ lại
trước bùng binh Quách Thị Trang dòng xe và người
Ngày cuối tuần bát phố qua cửa hiệu sang
đêm dìu nhau qua đường vắng ánh đèn vàng
sa-lông Adam động Eve thì thầm tinh cổ sử
đôi người Tây già trầm lặng giữa phai tàn.
Đường Catinat phố Charner và đâu đó lính viễn chinh trở lại
những bước chân vội dưới ánh lửa hoả châu
quán cóc vỉa hè ngồi quen thuộc người phu xích lô phu khuân vác
thổi cà-phê dĩa đọc báo cọp tán gẫu chuyện bể dâu.
Ngày hụ dài tiếng còi tầm Ba Son
thợ thuyền công chức sinh viên học sinh bánh xe quay tròn
con đường xanh từ Bến Tre Củ Chi Tây Nguyên Huế Hà Nội
về tụ điểm Saigon
2.
Saigon, phố dinh thự biệt điện villa
hành lang Eden thương xá Tam Đa
vũ trường Maxim Đế Vương Nhất Dạ
nhà hàng cửa hiệu Pháp Mỹ Việt Hoa
Phố trưởng giả cự phú tướng lĩnh đại quan
sân cỏ bồn hoa vườn cảnh phong lan
khung cửa rèm buông sâm banh điệu cười luân vũ
ngực trần bồng lai ân ái đêm vàng
Saigon phố cầu không vận viễn chinh
ngày đêm rầm rập tiếng giày đinh
Mỹ Hàn Phi Thái Tân Tây Lan và Úc
đồ hộp đô-la đàn áp biểu tình
Phố sách bán sôn Ngã Tư Chợ Trời
khu Dân Sinh bán đủ thứ trên đời
khổ kẻ bán trôn giàu thằng bán nước
bán thánh thần mua bom đạn đủ kiểu ăn chơi
Phố nhạc bập bùng lầu cao
cuồng say thân xác vũ điệu màu
đêm Châu Mỹ vọng buồn qua khúc hát
tiếng kèn đồng vong quốc gào đêm thâu
Phố Chiều Tím quán Gió Đêm Màu Hồng
đời như thể hư không
ly tách chạm điếu thuốc tàn môi lệch
khúc Da Vàng ai ru hồn non sông.
3.
Saigon, phố hẻm sâu nhà gầm cầu
nơi những người không biết đi đâu về đâu
che chắn đời nhau bằng cuộc đời thuê mượn
thiếu ăn thừa lạnh đầy đủ lo âu.
Phố kênh đen của người trắng tay
mục rã chân sàn lắt lay qua mùa
nhà thuyền đậu dập duềnh dông bão
rác và người và chó đói chung sống nắng mưa
Phố của người tàn phế đánh giày mồ côi ăn xin
lang thang ngày xó chợ bãi rác đêm co ro phố buồn
cuộc sống quặp vào nỗi lo sợ
vắt kiệt sức bấu chặt lấy quê hương.
4.
Saigon những con đường rợp bóng cây
không hơi đông không heo may
nắng một mùa rụng vàng bên mái phố
mưa một mùa vội thả lá xanh bay
Những con đường tuổi trẻ đi qua
sân trương Chu Văn An Trưng Vương Văn Khoa
mùa phượng đỏ cháy trong hồn áo trắng
văn hiến ngàn năm ánh hoàng hoa.
Những con đường mang tên cổ nhân
Lê Lợi Quang Trung Hàm Nghi Duy Tân
đêm không ngủ xuống đường đọc Hịch Tướng Sỹ
mơ cờ đào Nguyễn Huệ mộng Văn Thân
Những con đường cùng ai xe đạp con
dưới vòm lá me non
đưa nhau về hoa mộng
buồn vui mênh mang giữa mất còn.
SAIGON, 1969
.
là người sống cùng thế hệ đọc đoạn 4 quá hay. đề nghị mời Phạm Duy phổ nhạc đoạn này với tựa đề, “Sàigòn còn có em”. cám ơn tác giả. đxt
Phảng phất chút gì đó nét thơ của SÀI GÒN TRƯỜNG CA của DUYÊN ANH.
Một bài thơ hay!