Bài thuộc thể loại: Thơ
Hòa Bình Đích Thực
Trong cảnh phông đỏ thẫm bủa vây lớp mực đen trắng
em chợt hiểu vì sao
anh không bao giờ thắt cà vạt quanh cổ áo mỗi phiên dịch tòa
và luôn thích làm tình trong tư thế nằm nghiêng
chỉ mình anh biết vì sao
em một mét sáu mươi lăm và anh một mét sáu mươi tám
đừng thắc mắc
khi đôi mắt ghi nhận mỗi màu xanh
Dấu chấm
em đã tự tử
như Sylvia Plath quỳ gối tuyệt vọng trước khi mở khí ga
như Anne Sexton hít sâu vào hơi carbonic
như Virginia Woolf bước từ từ xuống một dòng sông thẳm
X
1. Thoát khỏi ngôi nhà đầy mặt nạ khỉ,
Sau tấm da thú, bầy dơi sinh đẻ và vãi phân theo đường trôn ốc
Từ bỏ ngôi nhà từ năm 1978 và chạy theo chúng sinh bằng cái xác nặng 45kg
bài thuốc giải bùa mê thứ hai
đám đông kia lại dư ra một người
cái kẻ thừa ấy (mẹ kiếp!) lại là tôi
số lẻ chẳng tròn như số chẵn
sắp xếp tới lui cũng một phương lận đận
mẫu đàn bà lý tưởng
đàn bà đừng quá thông minh
nhạc và rượu nhượng bộ những lời dụ dỗ
trên mặt nệm hoàng hậu trong căn hộ đầy ắp khoảng trống không trăng không tinh tú
Thơ Viết Ở Café Mozart
mưa dậy thì, mưa thoa son
có đâu dỗ được cái ghen hờn
từ anh cuống quýt lời thăm hỏi,
mưa thất tình hay thương nước non?
Nghĩ Đến, Em Lại Khóc
một sự khởi đầu thiếu may mắn
lá thư nhập đề không năm, tháng
giá như tưởng tượng đi vắng
khỏi trí nhớ hao hao
khi bỏ về từ một nỗi gian nan
khi bỏ về từ một nỗi gian nan
ta lang thang hoài không biết mỏi
cũng có lúc trong lòng kia bối rối
muốn quên em như một lỡ lầm buồn
sợi giây
Chúng ta chật vật
đòi níu kéo đời nhau bằng sợi dây fiber optic
ngôn ngữ tất bật
chạy từ bên này sang bên đấy
Chấm đen đầy máu
Cửa sổ đoàn tàu vùn vụt, nhiều cái đầu ngó ra và đứt lìa. Rồi tôi sẽ đóng chặt tập thơ này, nhét nó vào sọt rác. Tôi muốn dành tặng thứ rác rưởi này cho kẻ đến sau. Căn phòng này đã hết hạn cho thời kì trú ẩn. Tôi muốn gõ nốt những chấm đen đen này trên mặt phẳng quen thuộc. Tưng. Tưng. Trồi. Sụp. Tôi sẽ sống cho ngày kế tiếp với sự giúp đỡ của hắn. Kẻ ngó mình vào sông Seine.
Đêm, Từng Mảnh …
Cô gái đặt cái tô nhỏ lên bàn một cách thô bạo rồi ngúng nguẩy bỏ đi. Nhìn theo cái eo thon. Thiệt tình. Cái eo. Gớm sao lại đựng vào cái bát chiết yêu thế này. Ngày xưa đi học, thày Việt văn bảo chiết yêu là chít eo. Cái bát thắt lại như cái eo thon của một cô gái. Eo với yêu. Cả hai thứ đều dễ thương.
trên đường đi gặp được cuốn sách muối ♦ một mùa địa ngục
Mùa địa ngục chứng kiến phần lớn ngày tháng, thời khắc tôi như động vật bậc cao có đầy đủ năng lượng hoang dã. Cào những đường gân sọc trắng trên màn đêm lãnh đạm. Cứ nhấm nháp và nhây đi nhây lại cái mà người đương sống không muốn nghe. Trò hề. Tôi rỉa từng chút phần sảng khoái của họ, tha về cái tổ sực nức mùi điện khét và dùng nó để đốt cháy ngọn đèn duy nhất của tôi. Sự sáng sủa trông tựa trái bí mục teo tóp, nhăn nhúm khi lửa bắt đầu chạm vào.
Những chuyến di hành đêm
Đây là thời điểm bạn thấy lại
những trái mọng đỏ từ tro núi
và trong bầu trời u tối
những chuyến di hành đêm của chim.
Người chết trôi đẹp nhất trần gian
Đến lúc ấy tôi mới nhận ra đây chính là dải đất mà những người nghèo khổ đã thả người thân của họ về bên kia thế giới mà không được chôn trên đất liền. Tất cả họ đều trôi dạt vào đây. Cái xác tôi, như các bạn đã biết, được mệnh danh “người chết trôi đẹp nhất trần gian” bỗng nổi trội hơn hết những cái xác đang trôi vật vờ, lơ thơ vải áo che quanh người, quả thật, tôi có lớn con, đẹp trai và mang bộ mặt thần chết đẹp nhất, huy hoàng nhất so với họ.
Từ anh
thành phố nào sẽ khóc sướt mướt cảm động thay cho đôi ta
thành phố nào sẽ lặng thinh đồng tình niềm hưng phấn
thành phố nào sẽ chứng kiến hành trình hồi ức lỗi lạc nhất
Viết cho người thanh niên bước ra từ cái cây ♦ Nhảy trên khúc xương
phải,
bước lên một bước nữa đi,
mở toang vỏ cây này
thấy không,
tiếng đạn khua
người tử hình cái cây không nặn ra tiếng gió
Vũng nước
Cánh đêm phủ trùm vũng nước.
Dưới trăng vòng tôi mường thấy được
gương mặt người giữa đám cá con
Hai ly cam vắt A.Q.
Ở giữa khoảng trống rất gần của chúng ta
hai ly nước cam lạnh
(đáng lẽ chỉ nên là một ly có hai ống hút)
thôi thì cũng đành phải chịu
Khi không còn nắng nhuộm thơ tôi
lũ củi mục cũng lên ngôi phù phép
khi nắng không còn nhuộm ấm thơ tôi
tiếng lách tách trưa hè
thân củi nỏ
gởi người cất giữ tuổi thơ tôi
cho dù tính tuổi ta hay tuổi tây
thì em cũng thua anh vài ba con giáp
đã dặn nhau lờ đi chuyện tuổi tác
trong xứ tình, trái đất đổi vòng quay
Sói ♦ Tôi, vị thần ngủ quên
Thành phố, thập kỉ của những em bé, phụ nữ, dân quyền, kết hôn đồng tính, cây cối mọc lan nhanh, chặt bỏ cành dương vật xanh um nẻo đường. Rồi nhà cửa, xe cộ và từng nhà máy rác sạch sẽ bỗng lớn nhanh vùn vụt, ùn ùn xô đẩy những thứ thừa thãi vào một hố chôn sâu nhất.
đêm son
em trách phiến đá nơi ta ngồi quá bằng phẳng
không đủ trắc trở cho một thử thách chân thành ở nơi anh
gió run rẩy xé mình trong cái lạnh
khiến anh không nỡ cởi tung lớp áo em
mùa hè vé khứ hồi / Summer of Forever
Mùa hè vé khứ hồi ngoài ba trăm
dăm bộ áo, cây bút, vài cuốn sách,
ly cà phê quá cảnh
tiếng phong linh khuấy nhịp
những tế bào thành dạng lỏng
những tế bào thành dạng lỏng
tôi lại thèm khát một thể hơi
vuột thoát khỏi thân thể mình
là một tâm hồn
không còn gì để che đậy
là một khoảnh khắc
không còn gì để mất
Lời thú thật của đứa con gái trung bình/ Confession of an Average Girl
Lời thú thật của đứa con gái trung bình
Tôi thừa nhận
mình mù tịt công thức E=MC2 [dường như liên quan đến Einstein và thảm họa Hiroshima]
đã quên hẳn ký hiệu chất Polonium trong bảng …
Ngôn Ngữ
Vào lúc 6 giờ sáng ngày thứ Năm
phân vân ở ngụm cà phê đầu tiên trong ngày
TAO phải ĐỤ Đinh Linh
ANH sẽ ĐÉO Thận Nhiên
TÔI muốn CHƠI Lưu Diệu Vân
Tất nhiên không nên lo lắng …
Cờ tướng & Chơi game với chủ thể
Khi tôi viết những thứ này, xung quanh trở nên thật lộn xộn
Một quân cờ nằm nghiêng
Một quân cờ thứ nhất lặp lại lời nói của quân cờ thứ hai với nhiều giả thiết và lập luận như bánh xe trật đường ray (lời nói, tổn thương, sự thật, lái một con đường xa để tránh cái chết của bộ óc mã)
Bọn chúng lao nhanh trên ván sọc hình chữ nhật, hợp lại nhằm phá tan vấn đề duy nhất: tôi

Bình Luận mới