Bài thuộc thể loại: Thơ
Tưởng niệm Nguyễn Phan Thịnh
vậy là anh đã đường hoàng
bước vào căn nhà miên viễn
riêng anh,
anh sẽ hát dưới trời mưa
một khúc tăng gô xanh
cho lòng thôi buốt giá.
Song of The Defeated Soldier
listlessly flowing with the wind during the refuge runs
ghosts of uncertain times, masks of apprehension
just sit still
calm your soul
sự hàng phục ý tưởng
sự hàng phục trước ý tưởng
tôi đã phiên bản ra tôi / một gã đàn ông
ghép vào đời em / người đàn bà đức hạnh ?
với thói tật mơ màng / tôi uống cạn dòng sữa thi ca
CHUYỆN CỦA ĐÁM ĐÔNG
Đám đông của tôi nước mắt đầm đìa
Đi ra phố buồn như con chó
Đi ra phố và vui như lũ sói
Đám đông đầy trong đất nước của tôi
Homage (cho những bìa sách của một NXB cũ)
Hãy chiêm ngưỡng tạm C và R ở Cuống Rốn
tông vàng nghệ trên nền nâu già, hay cam chín nửa, trên than sẫm
một mẫu triện mảnh, đôi chữ nghiêng, gối lên, Lá Bối
thơ Phạm Cao Hoàng (#27)
khi về thăm lại cố hương
thấy quê nhà nghĩ càng thương quê nhà
hắt hiu một bóng mẹ già
một ngôi mộ cỏ xanh và khổ đau
Tiệm cho thuê sách của gia đình
Khi người ta đem xe ba gác đến dẹp,
bố tôi mở cửa mời mấy người hàng xóm
vào xem và lấy tùy thích.
A Shadow in the Sky/ Bóng Mây Trên Trời
I love the shadows of clouds traversing
over a calm sea, spinnakers silhouetted
in the blazing horizon.
Tôi yêu những bóng mây vắt ngang bầu trời
trên mặt biển lặng, những cánh buồm tam giác in bóng
nơi chân trời rực sáng.
Con gà ống
An giơ tay vẫy trong nắng, tay kia vẫn ôm chồng sách. Bàn tay thon, ngón tay hồng nhỏ nhắn, ngực còn non mới nhô sau lần áo, má còn lông tơ dịu, môi không son đều đặn.
Tôi thản nhiên nhìn An từ đầu đến chân:
“Em đẹp quá!”
Vài người tò mò dừng lại nhìn chúng tôi. An khoác tay tôi, nói:
“Ba cho con đi ăn cà-rem!”
Chúng tôi đi lẫn vào đám đông.
Làm thơ không biết mệt
Báo cho em một tin vui, anh vừa đau dậy
Em đừng xuýt xoa, đừng an ủi
Hãy sung sướng cùng anh
Như anh đã sung sướng ốm đau
thơ Vũ Hoàng Chương (#26)
Hai xác thịt lẫn vào nhau mê mải
Chút thơ ngây còn lại cũng vừa chôn
Khi tỉnh dậy bùn nhơ nơi hạ giới
Đã dâng lên ngập quá nửa linh hồn
Tô Thị
Đến thứ ba, trời có mưa không nhỉ
Em đứng đâu cho ướt hết vai gầy
Anh không đến như là em sẽ nghĩ
Và một ngày đằng đẵng sẽ qua đi
Nguyễn Bắc Sơn – trích thi tập Chiến tranh Việt Nam và Tôi
Những ngày lửa
Thị xã chúng ta giống như một chuồng khỉ chật
Nơi đó lũ thị dân đóng đủ trò
Và làm khổ nhau vì những điều thuần tưởng tượng
phía nam
em bước ra, trần trụi tay nhấc
vào cơn lũ im lặng của đời sống
mình muốn gì
tìm trong sóng đến chậm trong ngày?
Trong cơn khát
Trong cơn khát
Ta ngoạm một vốc tuyết vĩnh cửu bắc cực
Nước chảy vào thân thể ta
Ta sống
Năm 1965
Đừng nhắc tới và cũng đừng mơ ước
vì con cái chúng ta
sẽ tìm thấy
sẽ đọc
sẽ bắt đầu diễn lại.
Bài hát & Trở về nơi thắp sáng bằng một ly sữa
Khi tôi nhắm con mắt ấy lại, tôi nghe được biển trong mắt kia.
Nó mang căn nhà qua đêm.
Bằng lưỡi tôi chạm mũi tàu nó từ bên trong,
Bằng hơi thở tôi thổi
Những ngọn nến trong buồng thuyền trưởng.
Xong nợ & Thơ yết hậu
người nằm trong quan tài [trong nhà quàn]
mơi đưa ra chôn ngoài nghĩa địa
nửa nắp quan tài che khuất chân
nửa trên khuôn mặt son phấn [không nỗi tệ]
Nỗi lòng Tô Vũ
Những bận nào Trà Linh qua Đá Dừng Hòn Dựng
Dùi Chiêng về Phường Rạnh ngược Khe Rinh
Bao lần anh cùng chúng em lận đận
Bôn ba qua rú rậm luống rùng mình
Chiếc Chiếu Hoa Cạp Điều
Đã lâu lắm, đêm đó tôi mới thấy thằng em út tôi có chiếc chiếu đắp kín chân không trông thấy đôi bí tất buộc túm chỗ rách. Sáng ra, mẹ tôi cẩn thận gấp chiếu rồi vắt lên chiếc giây thừng căng cao ngang mái nhà. Thế là từ đây đêm đêm nghe tiếng gió rít và những hạt mưa táp vào đầu hồi tôi cũng yên chí cho các em đã tạm đủ chiếu nằm, chiếu đắp.
Lộ trình một chuyến đi
Mới đầu một cái mui xích lô
mở ra những mùa mưa
bọc kín trong trí nhớ của cái mũi.
con đường tôi đi
latte, cappuccino, mocha, short black
cà phê từ colombia, italia
và cả ethopia
đủ loại arabica đầy chất lượng thơm tho
chỉ để dụ người qua
Du chơi
bước chân vô tưởng dưới ban công đầy rêu bao phủ
những sao đêm lóng lánh, màu trăng cuối mùa hết rõ
hành lang đầy bóng hồn hoan hỉ, tiếng láy hợp âm
rồi lại thấy mình đứng tại phương đông
Phác họa bài thơ tình cận đại
và rồi sắc đỏ
nên được diễn tả
bằng chất xám tối của mặt trời trong mưa
những bông hoa anh túc tháng mười một
đôi môi về đêm
and yet redness
should be described
by greyness the sun by rain
the poppies in november
the lips at night
tiếng hét
chợt đứng dậy, chàng giơ tay nắm đấm
một hất đầu, mắt nhìn trời, ngẩng mặt
hít hơi dài, cho phùng đôi má hóp
mũi thổi phồng, mắt trợn, lỗ tai dương

Bình Luận mới