Trang chính » Tác giả

Bài đã đăng của Tường Hùng

tuonghung
Học kiến trúc tại Sài Gòn. Năm 1959 du học sang Ý, tốt nghiệp thủ khoa ngành kiến trúc và đạo diễn điện ảnh. Từng cộng tác với Văn Hóa Ngày Nay, Văn, Báo Mới, Tân Phong.

Truyện dài đầu tay Gió Mát xuất bản năm 1955.
Tiểu thuyết Lời Nói Ngập Ngừng xuất bản 2005 tại Việt Nam

Tác phẩm chưa xuất bản: khoảng 40 truyện ngắn và 7 truyện dài, gồm Kẻ Trộm Hạnh Phúc, Năm Giọt Champagne, Người Bán Nô Lệ, Oeil Pour Oeil, Giết Và Giết, Quyến Rũ Số Mệnh.

Đã thực hiện nhiều phim ngắn và phim truyện dài bằng tiếng Pháp.

Phim ngắn đã quay: Amour Mort, Porcelaine, Murmures, Solitude D’une Piere De Lune, A Perte De Vue, Tuer Pour Tuer, Un Matin En Cristal.

Phim dài đã quay: AK 47, Suzanne Et Deux Vieillards.

Đang quay phim dài Candide phỏng từ tác phẩm cùng tên của Voltaire.

Con Ve Sầu (7/7)

21.01.2010

Oanh không ngừng quan sát cậu bé và Olivia. Truyện phim của nàng được thể hiện, bắt đầu sống. Đây có cậu bé, có hình nộm, có cô gái, có lẽ tình yêu. Rồi sẽ có người đóng vai Đởm, Mây, Loan… Ngay cả các lời nói bị cắt đứt, ngập ngừng, không đầu đuôi, không thứ tự thời gian và lý lẽ, cũng có thể diễn tả một cái gì ngoài tiếng nói, ngoài hình ảnh. Sẽ có người hiểu?

Con Ve Sầu (6/7)

16.01.2010

– Cô dùng phản ảnh của các tấm gương để làm lạc đường câu chuyện, cả độc giả lẫn nhân vật, họ không biết họ là ai, họ vào trong truyện, họ là nhân vật và họ ra khỏi truyện, họ trở thành người thực. Có lẽ cô đang viết ký sự? Nhật ký? Phóng sự?

Con Ve Sầu (5/7)

14.01.2010

Tôi đã hoàn toàn bị quyến rũ bởi Loan, dĩ nhiên, vì Loan xinh đẹp và vì Loan “nhìn” thấy tôi, tôi không còn là một cái bóng qua cửa sổ, tôi có hình, có thể, như mọi người. Cô đơn trong bao nhiêu năm trong tù, tôi không quan niệm được thế nào là hạnh phúc. Khó mà làm cho Loan hiểu rằng 17 năm trong hầm tối đã nhân lên hàng trăm lần cái thú được Loan nắm tay

Con Ve Sầu (4/7)

12.01.2010

Tôi cầm máy nói, như sắp uống một thuốc độc êm ngọt, tôi bấm các số vội vàng để không thay đổi ý kiến nữa, tôi gọi Mây, vợ sắp cưới của tôi. Mây cũng là một tên hiếm như Ve Sầu, nghe nhẹ như mây, dịu như gió. Tôi yêu Oanh, nhưng sẽ cưới Mây, éo le, lủng củng như hành trình của tôi.

Con Ve Sầu (3/7)

9.01.2010

Oanh trở về quá khứ trong đó không có tôi, nhưng vẫn áp mông nàng vào bụng tôi, như muốn định rõ tôi, tôi tái tạo tôi trong trí nhớ nàng. Tôi có ảo tưởng đang sinh ra lần thứ hai, đang dự vào sự tái sinh của chính tôi, khi tôi thoáng thấy đôi mắt tím đen của nàng nhìn vào vô tận. Dưới phố, bên kia đường, cô gái vẫn hát bằng một giọng cao vút.

Con Ve Sầu (2/7)

7.01.2010

Tôi ngắm khuôn mặt nàng trong bóng tối, khuôn mặt thanh và đẹp, như tất cả các cô gái thời này, như là vừa mới ra từ một tạp chí thẩm mỹ. Tự nhiên tôi thấy nhẹ nhõm cả tâm hồn, vì không bao giờ tôi sẽ mất nàng, vì còn bao nhiêu cô gái gần hoàn toàn giống nàng trên trái đất này.

Con Ve Sầu (1/7)

6.01.2010

Và tôi nhìn phía đằng xa một đàn con gái đang nhịp nhàng chạy, người này lẫn vào người kia, thành một khối uyển chuyển. Họ đều trầm xuống, như trong một giấc mơ lạ lùng. Chân, tay, đùi họ mạnh mẽ căng ra, co lại trong nhịp chạy, nổi bật các bắp thịt, họ cười nói vui vẻ tắm trong ánh nắng còn âm ấm. Tôi biết họ, như người ta biết nhau trong một giấc mơ dù chưa bao giờ gặp nhau, nhưng đối với họ tôi chỉ là một đồ chơi

đọc thử một trích đoạn Con Ve Sầu từ cuối lên đầu

5.01.2010

Nàng nằm ngửa trên giường, chân hơi dạng, để tôi lấy khăn bông chùi cho khô người. Con dế nằm ẩn đâu đây lên tiếng kêu ri rỉ. Chúng tôi lắng nghe nó, và lắng nghe thân thể chúng tôi đang hòa vào nhau, không động đậy, nàng chỉ nhấc mình chừng hai phân để tôi vào nàng không hoàn toàn. Chúng tôi nằm như vậy rất lâu, mỉm cười nhìn nhau. Mây nói:

– Nếu mẹ thấy chúng mình nằm như thế này!

Con gà ống

31.05.2007

An giơ tay vẫy trong nắng, tay kia vẫn ôm chồng sách. Bàn tay thon, ngón tay hồng nhỏ nhắn, ngực còn non mới nhô sau lần áo, má còn lông tơ dịu, môi không son đều đặn.
Tôi thản nhiên nhìn An từ đầu đến chân:
“Em đẹp quá!”
Vài người tò mò dừng lại nhìn chúng tôi. An khoác tay tôi, nói:
“Ba cho con đi ăn cà-rem!”
Chúng tôi đi lẫn vào đám đông.

CANDIDE DA MÀU – PHẦN 3

26.08.2006

Ông già:
Tôi sợ lắm. Tôi muốn chết bình thản, thư thái, nhẹ nhàng, như sắp vào một cuộc đời mới tưng bừng ánh sáng

CANDIDE DA MÀU – Phần II

19.08.2006

Con chuồn chuồn có bốn cánh trong suốt mỏng như giấy cuộn thuốc lá mà đôi khi tôi dùng để gấp thành một cái máy bay, chỉ một làn gió nhẹ cũng đủ nó bay lên xuống như y như con chuồn chuồn. Tôi yêu tất cả cái gì biết bay, trừ con muỗi, vì khi nó bay vo ve cạnh tai thì ngứa cả người

Candide Da Màu

10.08.2006

Tiếng kể chuyện:
Vì Candide rất ngây thơ nên không biết thẹn thò, bẽn lẽn, có thể nằm sõng xoài bên bờ suối tắm nắng và tắm suối không chút ngượng ngùng. Vì vậy người ta gọi cô là Candide. Và vì tên là Candide nên cô ta lúc nào cũng lạc quan, tin vào lòng tốt của mọi người, sẵn sàng dâng tâm hồn, thể chất cho bất cứ ai.

Candide Da Màu – Phần IV

10.08.2006

Cha cô, một độc giả thích văn của Voltaire, đặt tên cô là Candide, Candide cũng là tên cuốn truyện khá nổi tiếng của Voltaire. Ông ta thấy cái tên Candide thực hợp cô con yêu của ông ta, yêu hơn tất cả mọi sự trên đời…

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)