Trang chính » Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 03, Kịch bản phim, Sáng Tác Email bài này

CANDIDE DA MÀU – PHẦN 3

0 bình luận ♦ 26.08.2006

Candide và Helene trên máy bay hãng hàng không Việt Nam đã gặp gỡ nhiều nhân vật quái lạ, vừa là người thật vừa là nhân vật trong cuốn phim các cô sắp đóng mà không biết

 

 

Hélène ghé thì thầm vào tai Candide.

 

Hélène:

Nè!

Candide:

Gì vậy.

Hélène:

Một sự bí mật, không được lộ cho ai biết cả.

Candide:

Tôi đã biết rồi!

Hélène:

Sao cô đã biết được.

Candide:

Có gì khó đâu. Tôi biết rõ cha tôi như cái túi của tôi – ông cụ đã mướn cô đi bảo vệ tôi!

Hélène:

Cô coi chừng cái ông thầy chùa này. Một cái đạo giả là chỉ để lượm tiền và lượm luôn cả linh hồn cô. Khi cô tỉnh người thì đã trần như nhộng.

 

Candide:

Tôi cho ông ta cầm tay vì tôi có lòng vị tha, bác ái, có mất mát gì đâu.

 

Hélène nhìn Candide, tiếp tục ăn. Ixxe chắp tay lẩm nhẩm khấn trước khi ăn. Ông nhắc chén rượu.

 

Ixxe:

Đây là máu tôi.

 

Ông ta gắp một miếng thịt.

 

Ixxe:

Đây là thịt tôi.

 

Hélène thúc khuỷu tay vào Candide.

 

Hélène:

Ông thầy giỏi đóng kịch ghê, nhại cả một đạo khi loài người tạo ra trời chỉ để hành hạ nhau, giết nhau.

 

Candide:

ừ nhỉ! Con mèo có biết trời là cái gì mà vẫn sống sung sướng. Một cái lá vàng rơi thì chỉ biết rơi xuống bay lên cho thi sĩ Tản Đà viết:

Trận gió thu phong rụng lá hồng

Lá bay tường bắc gió sang đông

Vàng bay mấy lá năm hồ hết

Thơ thẩn kìa ai vẫn đứng trông.

 

CUT

 

Trường bay Nội Bài

 

Ixxe căn dặn –

Các cô đừng quên tới thăm nhà thờ của chúng tôi.

Candide:

Làm sao mà quên được ông Thần 2 đầu. Một thân mang hai đầu thì khá rắc rối, nhất là hai đầu cãi nhau bằng tiếng chí choé của các con sóc

 

Một nhóm người quay phim đang tíu tít quay trong trường bay. Anh đạo diễn ngẩn người nhìn Candide.

 

Trần:

Mắt xanh lạc vào xứ mắt đen.

 

Cô văn sĩ Hảo lấy bút ghi vội vài dòng.

 

Hảo:

Tôi xin thêm tóc vàng tương phản tóc đen thành ra cảm xa lạ.

 

Họ quay phim Candide và Hélène.

 

Hélène:

Các người quay mà không hỏi chúng tôi, thực là…

 

Trần:

Xin lỗi các cô. Cô tóc vàng thực đúng là nhân vật trong phim của chúng tôi. Kiếm mãi không được thì hôm nay tình cờ lại gặp cô. Tôi là Trần, đạo diễn.

 

Hảo:

Tôi là Hảo, kịch gia.

 

Candide:

Các người quay phim gì vậy?

 

Hảo:

Chuyện phiêu lưu của một cô gái Tây phương tại Việt Nam, đầy mạo hiểm gay cấn, nhưng lúc nào cô ấy vẫn thoát nạn và lạc quan.

 

Candide:

Kỳ thay! Đúng hệt tôi!

 

Trần:

Cô vừa là người thật vừa là nhân vật phim ảnh, hai mà là một, thực và giả trộn vào một cô gái độc nhất là cô…?

 

Candide chìa tay bắt tay Trần và Hảo.

 

Candide:

Tôi là Candide, hân hạnh gặp chị và anh.

Hélène:

Tôi là ông bầu của Candide, bảo vệ quyền lợi của cô. Chúng ta sẽ bàn việc này sau vì cô của Candide đã tới. Bà Mai là bão táp chứ không phải là người, đi đâu cũng làm rạp đồ hết.

 

Bà Mai xô dãn mọi người, chạy vội ôm chầm lấy Candide.

 

Mai:

Lâu lắm cô mới gặp cháu.

 

Bà quắc mắt nhìn mọi người.

 

Mai:

Bạn của cháu đấy hả? Sao mà đông thế.

 

Candide:

Lúc lên máy bay thì cháu chỉ có một mình. Bây giờ thì có cả đám. Thưa cô, cô biết là cháu lôi cuốn người lớn và trẻ con.

 

Mai cười vang – Và cháu lôi cuốn cả mắt các đàn ông.

 

 

CUT

 

Trong xe hơi

Đoàn quay phim cũng lên cùng một xe với Mai, Hélène, Candide.

 

Mai:

Bây giờ đi dạo một vòng quanh Hà Nội, rồi về tiệm ăn của tôi ăn cơm trưa.

 

Bà Mai nhìn đồng hồ.

 

Mai:

Đúng 12 giờ. Cha của con có mạnh không?

 

Candide nhìn phong cảnh thành phố, xe cộ, còi xe inh ỏi.

 

Candide:

Rất mã thượng như Don Quichote, vẫn đòi đánh nhau với cối xay lúa, lý tưởng lãng mạn trong cuộc đấu tranh vô ích. Có lẽ cha không cần chiến thắng mà chỉ thích ra trận tiền. Tiếc thầy Pangloss không được đi cùng cháu.

 

Mai:

Pangloss là cái gì?

 

Candide: Giáo sư triết học.

 

Mai:

Không có gì quan trọng hơn một bữa cơm ngon, một dúm tình yêu và vài mảnh tình vụn.

 

Candide:

Cô thực tế hơn Pangloss. Có ăn mới có học.

 

Hélène:

Thưa bà, chúng ta sẽ được ăn những món gì.

 

Mai:

Ốc nhồi béo ngậy trong nước dùng có mẻ, có váng cà chua đỏ lòm. Bánh xèo ròn tan ăn với đủ các rau thơm, nem chua và nem rán, nước mắm ớt. Canh cá bông lau ăn với cà dầm

tương, trong như hổ phách, ròn như pháo ngày tết. Cá chiên xù, to như quả bóng.

 

CUT

 

Quán vườn me

Vườn cây xanh mướt. Bàn đầy đồ ăn. Candide ngồi giữa Mai và Ixxe.

 

Trần:

Tiện đây có đông đủ mọi người, tôi quay cảnh Candide ăn cơm Việt Nam.

 

Hảo:

Candide chưa đọc kịch bản, chưa biết chuyện phim ra sao, thì làm sao mà đóng được ngay vai chính?

 

Trần:

Vì thế mà cảnh này mới sống động một cách tự nhiên.

 

Bà Mai:

Chúng ta ăn đi chứ, nóng mới ngon. Này Candide, ăn cái mắt chép, ngon lắm.

 

Candide lấy đũa khều cái mắt cá.

 

Candide:

Eo ôi! Cháu có cảm tưởng cái mắt cá đang nhìn cháu!

 

Mai:

Mắt cá là miếng ngon nhất trong cái đầu cá.

 

Candide:

Đối với người thích nhậu, có lẽ.

 

Mai:

Ăn thử coi.

 

Hélène:

Candide không thích thì tôi xin nếm xem sao.

 

Bà Mai lấy cái thìa sứ múc cái mắt cá cho Hélène.

 

Hélène:

ngon tuyệt!

 

Mai:

Cô muốn nếm óc cá?

 

Candide:

Trong óc có nhiều chất lân tinh, bổ óc, tăng cường trí nhớ.

 

Ixxe nhắm mắt, ngồi yên lặng. Mai lay ông ta.

 

Mai:

Thầy ngủ sao?

 

Ixxe:

Thưa không. Tôi tham thiền để thưởng thức các món ăn.

 

Ixxe từ tốn lấy đũa gặp một miếng cá, đưa vào mồm, nghiền ngẫm nhai.

 

Ixxe:

Một tối nào đó, tôi mời cô tới thăm nhà thờ của chúng tôi.

 

Candide:

Bao giờ?

 

Ixxe:

Tối mai. Đúng 12 giờ đêm.

 

Mai kêu lên –

Cô cấm các cháu đi khuya như vậy. Vả lại cháu đang bị khác biệt giờ. 12 giờ đêm ở đây là 6 giờ sáng ở Paris. Cháu sẽ bị buồn ngủ rũ người.

 

Ixxe:

Sẽ có lễ tăng thưởng cho một lão tăng.

 

Hélène cắm mạnh đôi đũa vào con gà luộc, làm bắn nước sốt đầy áo Ixxe.

 

Ixxe mỉm cười –

Chắc cô không tin có thiên đường? Cô nên để các người khác tin và lên sống trong thiên đường.

 

Davila quay đầu 180 độ, nâng ly.

 

Davila:

Thiên đường nằm trong đáy cốc.

 

Một cô gái quê, môi đỏ chót, má hồng tươi, cũng nâng ly.

 

Cô gái:

Vì vậy tôi thích uống rượu. Cạn ly thì lên thiên đường.

 

Mọi người đều uống. Candide ném cái ly ra sau lưng, ly vỡ tan.

 

Mai:

Trời ơi! Tội nghiệp cái ly bằng thuỷ tinh miền Bohème. Thôi vỡ là may. Vậy mỗi người nên chúc một câu. Cháu Candide được hân hạnh bắt đầu trước.

 

Candide, ranh mãnh –

Hạnh phúc ngay bây giờ, giây này, trên cái bàn này, cho tất cả mọi người.

 

Ixxe gật gù, hài lòng. Hélène ghé mồm thì thầm vào tai CANDIDE

 

Candide:

Cô nói nhỏ quá. Tôi chẳng hiều gì cả.

 

Hélène:

Nhìn lão ta tôi muốn tát cho một cái cho rơi cái bộ mặt giả đạo đức.

 

Candide:

Tôi chắc cô tôi bị hắn dụ rồi. Chị giúp tôi để khai trừ lão ta. Tôi sẽ nói cha tôi trả chị số tiền thực lớn.

 

Hai cô đập tay vào nhau.

 

Candide:

Tối mai tụi mình đi dự lễ thượng hưởng. Chị đừng quên mang súng theo. Còn tôi, tôi có Karaté rồi.

 

 

CUT

 

Một vùng quê

Cánh đồng mênh mông dưới ánh trăng vằng vặc. Xa xa có tiếng chó sủa, tiếng cú kêu, tiếng côn trùng, ếch nhái.

Candide và Hélène đi trên con đường đất. Hélène hút một cần hút thuốc rất dài, Candide hát khe khẽ.

 

Candide:

Dưới ánh trăng, bóng tôi nhẩy múa như một người thú. Y như trong một phim của Walt Disney.

 

Nàng giơ tay, quay tròn.

Âm nhạc

Candide huýt sáo mồm, chợt lắng tai nghe. Có tiếng ai cũng huýt sáo theo.

 

Candide:

Chị nghe thấy không?

 

Hélène:

Có ai đâu đây. Kìa, ma chơi đang bay lượn giữa các mả. Coi bộ nên sợ rợn tóc gáy. Không phải một phim nhạc mà là ma quỷ chui khỏi mả ra múa hát như Michael Jackson.

 

Một người đầu quỷ đen sì (hay đầu sư tử) chợt hiện ra, gầm gừ dữ tợn.

 

Quỷ:

Đêm khuya thân gái dặm trường. Ma đưa lối, quỷ dẫn đường… trừ ra…

 

Candide:

Trừ ra?

 

Quỷ:

Trừ ra nếu các cô cũng là ma chơi, gái liêu trai, chồn hoá làm người!

 

Hélène:

Có ma nào hút thuốc lá bao giờ!

 

Cô ta thổi một luồng khói vào mặt anh quỷ. Anh ta ho. Một anh quỷ thứ nhì, đầu trắng xoá, trong bụi cây nhẩy ra. Hai anh quỷ múa tròn chung quanh các cô gái theo nhịp trống sư tử, thỉnh thoảng sờ vào người các cô.

 

Candide:

Có lẽ đối với các anh tôi là một cô gái đẹp, cái đẹp hiện thành người, khả ái và trong trắng. Nhưng theo điệu bộ các anh thì chẳng mấy lúc tôi sẽ hết trong và trắng.

 

Hai anh quỷ tiếp tục nhẩy múa và tìm cách xé quần áo các cô, làm các cô sợ hãi thu tay giữ đùi, kêu như hai con gà mái.

 

Quỷ 1:

Ngon! Ngon!

 

Quỷ 2:

Cặp đùi tròn!

 

Quỷ 1:

Đôi mông núng nính

.

Quỷ 2:

Như hai trái thị chín mùi.

 

 

Candide và Hélène đồng ca bài Thiên thai của Văn Cao.

 

2 quỷ kết luận:

Các cô cần được che chở. Trả bằng tiền hay bằng thân thể. Hay bằng cả hai.

 

Quỷ 1:

Anh bạn tôi nói có lý. Các cô chỉ cần nói “vâng” là xong chuyện

 

Hélène hút một hơi dài thuốc lá, chĩa cái cần thuốc vào anh quỷ, thở ra một đám khói mờ mịt.

 

Hélène:

Trăng rầm sáng tỏ, y như tết Trung thu. Có trống, có múa sư tử.

 

Có tiếng trống nổi lên, rộn rã. Candide nhìn quanh

 

Candide:

Có gì nguy hiểm đâu. Chính các anh mới nguy hiểm cho chúng tôi.

 

2 quỷ:

Đúng vậy. Vì chúng tôi không phải là người, chỉ là ma chó, hiện ra khi trăng tròn để kiếm ăn. Đồ ăn của chúng tôi là các cô gái tơ, còn trinh, thịt còn tươi, máu còn ngọt.

 

Hai anh quỷ nhẩy chồm cùng một lúc lên Candide. Cô ta né mình tránh, làm 2 anh quỷ đụng đầu nhau, lăn quay.

 

Quỷ 1:

Cô đáng bị phạt đánh đít như con nít.

 

Quỷ 2:

Vậy phải tụt quần các cô xem mông các cô có tròn như trăng rầm.

 

Hai anh quỷ gầm lên cười, rũ rượi. Rồi nặng nề đi về phía hai cô. Hélène thổi vài cái vòng tròn thuốc lên mặt hai anh.

 

Quỷ 1:

Đôi môi chúm lại có duyên quá!

 

Quỷ 2:

Quyến rũ như một cái hôn.

 

Hai quỷ:

Một, hai, ba.

 

Hai anh lại chồm lên Candide. Nàng chỉ nhẹ tránh, dùng Aikido (Hiệp khí đạo) ném hai anh bay bổng lên không rồi rơi vào hai thùng rác. Candide lấy nắp đậy lại.

 

Candide:

Bonne nuit, faits de beaux rêves!

 

Candide:

12 giờ đã điểm.

 

Hélène: Thần 2 đầu đang đợi chúng ta.

 

CUT

 

Thần hai đầu

Khung cảnh một cái đền. Bàn thờ, đèn nến sáng trưng, khói hương nghi ngút, nhưng có ai cả, hay chỉ có bóng người đi hàng một như đi đám rước.

Nhạc đề tài lên đồng. Trống, mõ, chuông, lẫn tiếng thì thầm tụng kinh, khấn khứa.

Phía xa, trên màn kịch, thần 2 đầu và 6 cô hôn thê. Họ từ từ cử động, trịnh trọng, lễ nghi.

 

Lời khấn:

 

Giờ tâm sự đã điểm

Thần 2 đầu

Đầu này nói với đầu kia

Trạng thái tình cảm

Đầu thiện,

Thì xấu ơi là xấu

Xấu như quỷ dạ xoa

Đầu ác,

Thì đẹp ơi là đẹp

Đẹp như tiên nữ giáng trần

Thần 2 đầu

Hai chiều lý luận

Chết sung sướng

Sống đau khổ

Yêu thì giết

Ghét thì sống.

 

Ixxe nói thầm cho Candide và Hélène.

 

Ixxe:

Hôm nay sẽ có người muốn tử vì đạo. Xin các cô làm đúng chương trình đã định, đừng có sai một sợi tóc.

 

Hai cô nhìn nhau, gật đầu. Candide vào phòng thay áo, biến thành hôn thê thứ 7, ra đứng cạnh cô hôn thê thứ 6.

 

Hélène kiểm soát khẩu súng lục.

 

Ixxe:

Thế là đủ 7 vị hôn thê. Nhưng Thần 2 đầu không nói gì, vì Thần chỉ là bức tượng đá.

 

Ánh trăng rọi vào nhà thờ thành từng tia ánh sáng. Một ông già đang khấn, tay chắp trước ngực.

Ông già ngạc nhiên khi ngước mắt nhìn Thần 2 đầu thấy 7 cô hôn thê chứ không phải 6 cô. Ông kết luận rằng đó là điềm Thần đã ứng. Điềm này ông ta không hiểu, nhưng thấy rất cụ thể, vì cô hôn thê thứ 7 có tóc vàng mắt xanh. Ông tiếp tục khấn.

 

Ông già:

Ngài là người trời. Thầy Ixxe là cánh tay để ngài sai khiến. Đạo 2 đầu là khí giới nhiệm mầu của chúng ta. Còn tôi, tôi chỉ là một đệ tử nhỏ mọn tình nguyện hy sinh đời tôi, tối nay, cho đầu thiện và đầu ác, để cho Đạo chúng ta ngày càng lớn mạnh.

 

Ixxe đưa tay ra hiệu cho Hélène. Nàng chĩa khẩu súng vào thái dương ông già. ông ta nhắm mắt chờ đợi.

 

Ông già:

Tôi cảm thấy thép lạnh.

 

Hélène:

Khấn và cầu nguyện.

 

Ông già:

Người sẽ tới.

 

Hélène:

Ai?

 

Ông già:

Bà Thánh, cô hôn thê thứ 7 vừa mới hiện ra, đồng trinh giữa các nữ thánh đồng trinh.

 

Bẩy cô hôn thê hát một bài hát lên đồng. Một ban nhạc cổ điển Việt Nam đàn theo bài hát chầu.

 

Candide lắc lư theo nhịp chầu văn, như có hồn nhập vào và nàng lên đồng. Nhạc lên đồng có thể được thay vào bằng nhạc cổ điển miền trung.

 

Candide đến gần ông già.

 

Ông già:

Tôi muốn chết

 

Candide:

Tôi biết.

 

Ông già:

Tôi già rồi. Rất già.

 

Candide:

Cố nhiên.

 

Ông già:

Tôi sợ lắm. Tôi muốn chết bình thản, thư thái, nhẹ nhàng, như sắp vào một cuộc đời mới tưng bừng ánh sáng

 

Candide:

Ước mơ sẽ trở thành sự thực.

 

Ông già:

Sung sướng tràn trề

 

Candide:

Như được cô thánh ôm trong tay.

 

Ông già:

Khoái cảm cuối cùng của thân thể.

 

Candide:

Và linh hồn.

 

Ông già:

Đời tôi đã đầy tội lỗi.

 

Candide:

Khẩu súng này sẽ gột rửa hết tội. Ông sẽ trong sáng như thuỷ tinh.

 

Hélène đứng yên lặng trong bóng tối. Candide đặt nhẹ bàn tay lên đầu ông già. Ông ngước mắt lên nhìn, lo lắng.

 

Ông già:

Cô là vị hôn thê thứ 7.

 

Candide:

Bác ái và vị tha

.

Ông già:

Thân thể của một bà thánh cũng thiêng liêng như thân thể một người đàn bà.

 

Ông đặt nhẹ tay lên ngực Candide.

 

Ông già: Thánh đồng trinh lộng lẫy đẹp.

 

Candide:

Đó là hình ảnh cuối cùng ông được ngắm trước khi sang thế giới bên kia.

 

Ông già không nói gì nữa, bình thản chờ đợi, mắt nhắm nghiền.

Hélène bấm cò súng. Ông già ngã gục xuống. Candide thổi lên nòng súng, khói bay tan.

Một cậu bé con đựng một con chuồn chuồn xanh trên một cái khay.

Máy quay phim từ từ lùi. Người ta thấy cảnh này là một cảnh đang được quay.

 

Thành:

Stop! Hay lắm!

 

Davila xoay đầu 180 độ, cặp kính tròn nhìn tất cả khung cảnh. Mọi người thu dọng các dụng cụ.

bài đã đăng của Tường Hùng


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)